" Rời miền Xứ Nghệ thân yêu, Nên ta dựng túp (lều xiêu) đỡ buồn "

Tho_ Dang Thien Son

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in góp ý (2)   
 

Hồi sinh


 Ảnh: www.zda.vn

thật diệu kỳ qua một đêm thôi

vạt cỏ bên đường đã nhú mầm mơn mởn

con nhện xít võng chờ mồi sau những giờ cần cù đan lưới

sâu non tách mình khỏi kén trườn dài trên những lá non tơ

mưa bụi phủ trắng khu rừng trước mặt

hương phả ngập cánh mũi đánh thức những tế bào ngủ quên...


ta nắm khẽ tay em - những búp măng mềm mãi           

gót sen lướt nhẽ qua những con đường mùa xuân

hai má em đỏ bừng thiêu cháy cả vành môi...


úp mặt vào nhau nghe trái tim đang nói

sợi tơ tình quấn chặt em, anh

phía ngoài kia vạt cỏ vẫn lên xanh

con sâu non vẫn trườn dài trên lá

xuân của đất trời

xuân của hai ta

đang hoà thành một

tất cả hồi sinh.

D. T. S

Niềm vui chiến thắng_ Đặng Thiên Sơn

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in góp ý (3)   
                            Niềm vui chiến thắng
         
                                       

                                             ảnh; thanhnien.com.vn
     Trận đấu chung kết lượt về giữa đội tuyển Việt Nam và đội tuyển Thái Lan đã kết thúc được 30 phút, chúng ta những người dân Việt Nam vẫn còn hồi hộp, nhưng sự thật  chiến thắng đã thuộc về chúng ta.
 
     Triệu triệu con tim trên khắp quốc gia anh hùng đang nóng lên vì niềm vui chiến thắng. Cung đường Nguyễn Tất Thành - An Duơng Vương, chạy qua trung tâm thành phố Quy Nhơn chưa bao gìơ đông như lúc này: giòng người đổ ra đường ngày một đông, cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới, những tiếng reo vang " Việt Nam vô địch" đang cất lên rộn rã. Nguời dân Quy Nhơn - Bình Định nói riêng, người dân Việt Nam nói chung nhất định đêm nay sẽ không ngủ để cùng tận hưởng niềm vui chiến thắng mà chúng ta đã chờ đợi quá lâu này. 
     Công Vinh được xem như là người hùng của trận đấu, anh đã cùng đội tuyển đem về vinh quang cho tổ quốc - "ngôi sao bóng đá Việt Nam". Tôi đã nhìn thấy những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má của những người hâm mộ, khoảnh khắc diệu kỳ đang lan toả khắp cơ thể của ngưòi hâm mộ thể thao nước nhà.  
 
     Lịch sử của dân tộc đã trải qua biết bao chiến thắng lẫy lừng, hôm nay đây, các cầu thủ của chúng ta lại làm nên một trận thắng rất xứng đáng ghi vào cuốn sử vàng thiêng liêng của dân tộc. Thể thao Việt Nam đã lên ngôi, bóng đá Việt Nam đã có chỗ đứng, người hâm mộ không còn lý do gì để không yêu mến đội tuyển nước nhà được nữa. 

     Có lẽ đây là một ngày chủ nhật đẹp nhất trong năm, ngày chủ nhật cuối cùng của năm 2008 sẽ mãi mãi được người dân Việt Nam ghi nhớ như một chứng tích vẻ vang nhất của bóng đá nước nhà. Bác Hồ của chúng ta đã nói thật chính xác " Không có việc gì khó Chỉ sợ lòng không bền  Đào núi và lấp biển Quyết chí ắt làm nên". Và đêm nay thế hệ trẻ của nước nhà đã làm được điều ấy. Đây sẽ là bàn đạp để bóng đá chúng ta tiến xa hơn nữa. Mọi người đều có quyền tin vào điều ấy, như chúng ta tin vào bàn thắng của Công Vinh đã ghi cách đây hơn 30 phút 

     Quy Nhơn sẽ vui hơn, hạnh phúc hơn trong những nngày cuối năm này. Cảm ơn đội bóng Việt Nam đã đem đến cho chúng tôi sự ấm áp trong cái lạnh giá của những ngày cuối đông.      
  
       Đặng Thiên Sơn

Thơ: Thành phố của tôi_ Đặng Thiên Sơn

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in góp ý (7)   
 

Thành phố của tôi



Thành phố của tôi

cây xanh rợp bóng

hai bên vỉa hè những bồn hoa lan địa kheo sắc

những ngôi nhà cân đối, ngay lối, màu sắc dễ nhìn...


Thành phố của tôi

cầu vượt, cầu chui, đường hầm, đường cao tốc

thiết kế rất khoa học

nên không có cảnh ùn tắc giao thông

trong giờ cao điểm

thuỷ triều sẽ không bao giờ liếm vào một mét đất

kể cả ngoại thành...


Thành phố của tôi

nhà vệ sinh nhiều hơn biển báo

công viên nhiều hơn ống khói

sông xanh chảy hiền hoà thầm lặng

không có con sông đen nồng nặc vắt qua

có nhà công cộng cho khách qua đường trú chân

khi cơn mưa rào ập tới

nơi cho những kẻ cơ hàn bớt co ro trong đêm tối...


Nếu bạn ngạc nhiên về những điều tôi nói

và nghĩ rằng ở Việt Nam mình

ba mươi năm, năm mươi năm, hay lâu hơn nữa mới có

mời bạn tới thăm sẽ rõ

thành phố diệu kỳ

có thật

thành phố của tôi.

                    Đ. T. S      10 - 2008

Thơ: " Mẹ" Đặng Thiên Sơn

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in góp ý (5)   
 

Mẹ!

          (Kính tặng mẹ nhân ngày phụ nữ Việt Nam 20-10)


(ảnh: lucbat.com)
Nếu tính không gian

Tôi đi nhiều hơn mẹ

Từ Xứ Nghệ vào Nam

Dài ngút mấy trăm cấy số

Còn mẹ tôi

Một đời chỉ loanh quanh

Nơi ruộng đồng, quê, chợ...

Chẳng có cọc tiêu đo cây số bao giờ.

Nếu tính ước mơ

Tôi có nhiều hơn mẹ

Nào tình yêu, hạnh phúc, bạn bè...

Còn mẹ tôi chỉ ước một điều

Sao cho gia đình no đủ.

Nếu tính mất còn

Tôi được nhiều hơn mẹ

Nào học hành, sống không chiến tranh...

Còn mẹ tôi một đời không đèn sách

Tuổi học hành sống với chiến tranh.

Nếu ai hỏi tôi và mẹ

Ai đi nhiều hơn ai?

Ai có nhiều hơn ai?

Ai được nhiều hơn ai?

...?

Tôi trả lời rằng mẹ

Bởi một đời mẹ vẫn bên tôi.

ĐTS

Thơ: Đối lập

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in góp ý (5)   
 

  Đối lập    

Một nhà  hàng lớn giữa thành phố
Vỏ của những chai bia chất  thành đống rồi chuyển đi bằng xe tải.
Một bệnh viện trung ương
Cô y tá mỗi ngày đẩy những chuyến xe chất đầy ống tiêm ra hố rác.  
Trong một công viên
Có những người mang cặp số
Có những đứa trẻ xách hộp gỗ kếm kế mưu sinh.  
Ở ngã tư đèn đỏ Người người đứng chờ đèn xanh
Một vài kẻ chen ngang phóng lên phía trước.  
Phố nhộn nhịp cả ngày : tiếng máy, tiếng ngưòi, tiếng cưòi, tiếng khóc
Ở một nơi nào xa lắc
Mấy đứa trẻ thiếu ăn, chưa một ngày đến lớp.  
Trong một gian hàng tổng hợp 
Kẻ bán vàng bán bạc, ti vi, tủ lạnh
Có mấy kẻ ngồi cạch bán rau.  
Hai ngôi nhà ở cạnh nhau
Bên này là nhà của toà án đang xử một vụ ly hôn
Bên kia là nhà hàng thượng hạng Tiệc cưới linh đình. ...  

Một ngày đi qua với muôn vàn đối lập

Ta đối lập với chính ta những lúc một mình
Trong trái tim và trí óc những câu thơ nhảy múa hoan ca
Viết lên trang giấy
Thơ!  
Mà chẳng phải là thơ!
         
                                       

20_08_08
  

ĐTS



Vũ nữ thoát y người Mỹ Dita Von Teese giới thiệu chiếc áo nịt ngực khổng lồ để quảng bá cho bộ sưu tập đồ lót mới của cô tại London.
Ảnh từ:photo.zing.vn

Thơ " Một ngày của phố_ Đặng Thiên Sơn

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in góp ý (11)   
Một ngày của phố  

Ban mai

phố trải mình uống những giọt sương thu
đêm qua còn đọng lại trên lá non óng ánh
chực chờ một ngày mới.  

Trưa

nắng dùng dằng trên những mái nhà
những con đường, ngọn cây lá cỏ...
Phố thở hổn hển như một lão nông
sau đường cày mệt nhọc.  

Chiều

gió về đùa vui cùng nắng vàng
bọn trẻ con đuổi nhau chạy mệt nhoài  trên bãi cát
sóng vỗ nhẹ vào bờ khắc khoải!  

Đêm

phố nhập nhèo trong ánh sáng
của muôn ngàn bóng điện
dòng người ngược xuôi
nói nói cười cười
hoà vào tiếng cộ xe ầm ĩ.
  

Ngày trôi qua biết bao điều buồn vui trăn trở

lúc không giờ phố chìm vào giấc ngủ
ở tận đỉnh trời có một mảnh trăng nghiêng.

ĐTS

Đám ma giữa mùa chiêm_Đặng Thiên Sơn

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in Thêm góp ý   
           Đám ma giữa mùa chiêm        
  
   Nhìn hai con chó làm chuyện đực cái với nhau, rồi nó lấy tay cầm của quý lắc lắc. Không biết ai bày cho nó cái trò chơi nghịch ngỗ ấy? Có lẽ nó bắt chước mấy con vật. Mà cũng có thể bọn trẻ con trong làng cho nó xem phim đồi trụy thâu trong điện thoại, nên nó làm theo những gì nó thấy. Khoảng  một năm trở lại đây. Chiều nào, người ta cũng thấy nó thường ngồi dưới gốc cây đa đầu làng, làm cái chuyện ấy. Mấy cô gái trẻ đi qua thấy thế thẹn đỏ cả mặt. Nhưng cái gì cứ lặp đi lặp lại miết rồi cũng trở thành quen, dần dần người ta cũng chẳng thèm để ý đến nó. Mà ai lại đi chấp một thằng ngây bao giờ. 
     Nó xuất hiện ở cái làng Gỗ Mục này từ khi nào, cũng chẳng ai nhớ rõ. Chỉ biết, vào khoảng những năm đầu đổi mới. Xuất hiện hai mẹ con, trông rách rưới, tay xách nách mang, đến từng nhà một khất thực. Hai mẹ con nó cứ đi từ làng này sang làng khác xin ăn. Đêm xuống, về bên cái miếu nhỏ cạnh cây đa đầu làng ngủ tạm . Dân làng thấy thế động lòng thương cảm, góp mỗi người một ít của, giúp mẹ con nó dựng cái lều che mưa che nắng. Có nhà ở, mẹ nó đi làm thuê cuốc mướn kiếm cái ăn qua ngày. Người ta hỏi quê. Bà không nói. Bà chỉ bảo rằng, xưa trót ăn nằm với một gã trong làng rồi sinh ra nó.  Tròn ba tuổi mà nó chưa biết nói. Trông mặt cứ đừ ra. Đưa đi khám, bác sĩ bảo nó bị bệnh liệt não. Mang cái tội chửa hoang, mà lại sinh một thằng con người không ra người ngợm không ra ngợm. Làng xóm bàn ra tán vào bà chịu không nổi, nên bỏ làng ra đi. Rồi phiêu bạt đến xứ này. 
  
     
Mùa chiêm năm 2003, bà đi cắt lúa thuê cho một nhà bên làng Tre Xanh. Trúng phải cơn mưa độc rồi đổ bệnh. Mặc dù được chủ thuê cho một ít tiền và hội phụ nữ làng góp thêm một ít cho bà mua thuốc uống. Bệnh nặng lại không có người chăm sóc thường xuyên, nên bà qua đời. Ngày bà chết, nó ngồi ngoài góc ngõ nhìn vào xem làng xóm khâm lượm . Thỉnh thoảng lại lấy mấy viên đất khô ném vào sân. Người ta đưa bà ra đồng, nó cũng theo ra. Nhưng đứng từ xa, trông tới. Khi thấy ngưòi ta hạ huyệt, nó rú lên như khi ai đó bất thình lình bị giật thột, rồi nó chạy vụt về nhà. Mấy ngày đầu, bà mới mất, dân làng còn ghé qua thắp nén nhang. Lâu dần ai bận công người ấy nên cũng chẳng còn ai tới . Bà  bỏ nó lại mồ coi một mình, không ai nấu cho nó ăn. Nó ngồi hết góc này đến góc khác trong làng. Mấy người đi chợ về bữa cho nó trái xoài, trái cóc, củ khoai, củ mì. Nó ăn, sống qua ngày. 
       Nó rất thích chơi với bọn trẻ con trong làng, Vì thế khi bọn trẻ hết trò chơi lại ra chọc nó. Có hôm, ngừơi ta thấy nó bò dứơi đất làm trâu. Trên lưng là bốn năm đứa nhỏ đang la hét . Thấy thế ngưòi lớn liền mắng mấy đứa trẻ. Nó không biết gì đứng thần người ra nhìn. 
  
     
Mới đỗ hơn 20 tuổi, mà trông nó già như một ông cụ 60. Bằng tuổi nó,  trong làng đứa đi lính, đứa đi Đại học, đứa ở nhà cững đã yên bề gia thất. Còn nó thì chơi với trẻ con và bắt chước loài vật nghịch ngỗ. "Trông mà tội".Người ta xem nó như một người thừa trong làng. Nhìn nó ở lại làng người ta thương xót và đau đớn trước cái cảnh bần cùng của nó, Mà bảo nó đi thì nó còn ai quen biết nữa đâu.
 
      Mùa chiêm năm nay lại về, nhà nhà đổ ra đồng đi làm. Cũng mùa gặt này cách đây năm năm, mẹ nó đổ bệnh mà chết. Mới đó mà người ta cũng gần như quên đi hình dáng của một người đàn bà còm nhom suốt ngày lùi lẫm đi làm thuê cho người khác. Mọi người đang bận bĩu với công việc, thì lũ trẻ con trong làng chạy ra la hét om sòm  "Chú ngốc chết rồi!" Ngưòi lớn ngước lên nhìn nhau rồi bàn tán, " Chắc là bọn trẻ đùa ấy mà!" Rồi một vài người đàn ông theo bọn trẻ về nhà nó. Bọn trẻ đưa ra phía sau nhà. Thấy nó nằm dài trên bãi cỏ tay chân tím tái, Cạnh chỗ nó nằm có một viên đá dính đầy máu. Cách chỗ nó nằm khoảng 2 mét là một con rắn hổ mang đen trắng chết đã khô vảy. Đưa tay đặt lên mũi nó người ta không còn thấy nó thở. "Nó chết thật rồi. Có lẽ nó chết do đùa với con rắn rồi bị cắn mà không ai biết. Ông trời thật bất công. đến một thằng ngơ như nó cũng bắt chết thảm. Trong khi có bao nhiêu kẻ ngày đêm đục khoét, tham ô tham những của dân, Những kẻ gây ra tội ác tày trời thì vẫn sống nhởn nhơ. Thử hỏi ngưòi ta rồi sẽ ra sao khi niềm tin vào sự công bằng của thần linh cũng vô hiệu."         Ngày hôm sau, làng Gỗ Mục nghỉ đi làm, ở nhà đưa nó ra đồng nằm với mẹ nó. Nó chết phải ngày trùng nên người ta đắp ngôi mộ rất to và rào rất kín. Đám ma nó xong dân làng tổ chức họp và quết định đốt căn nhà rách nát của mẹ con nó. Trích một phần quỹ phúc lợi, xây cho mẹ con nó một cái miếu cạnh cái miếu cũ ngày xưa mẹ con nó ngủ. Thỉnh thoảng ngày rằm, mồng một ngưòi ta ghé qua thắp cho mẹ con nó nén hưong. 
 
    
Nó chết bọn trẻ con trong làng không còn người đẻ trêu đùa. Bọn con gái mới lớn không đỏ mặt mỗi khi đi qua cây đa đàu làng nữa. Làng Gỗ Mục mất đi một con ngưòi. Từ nay mẹ con nó đã không còn trên cõi đời này nữa. Họa chăng, ngưòi ta còn nhớ mẹ con nó tronng những câu chuyện thoáng qua của những ngày mùa gặt. Rồi cũng vội quên sau khi mang lúa về nhà. 
  
                                       
                                Hết
  
                 ĐTS

Chưa một lần yêu_Đặng Thiên Sơn

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in Thêm góp ý   
Chưa một lần yêu 


Hai mươi tuổi đời Em chưa một lần yêu
dù trái tim khát khao
ngọn lửa dục tình rực cháy
đêm đêm tự soi mình trong gương
hài lòng với thân hình vãm vỡ.  

Đôi khi trong mơ
Em thấy mình mắc nợ
cái liếc nhìn của một gã con trai
nhưng Em vẫn tự nhủ lòng mình
chưa được yêu
chưa được thương
và đừng thèm muốn...  

Hai mươi tuổi đời trong não bộ của Em

chất đầy màu xanh hy vọng
uớc mơ mình trở thành doanh nhân thành đạt
giam lỏng mình trong phòng đọc
xem thế giới bên ngoài như một cỗ xe ì ạch lướt qua.  

Hai mươi tuổi đời một tai nạn xẩy ra

đã cướp Em đi về ngàn thu mãi mãi
Em chưa yêu
chưa một lần là con gái...  

Ta kẻ đưa ma chiều nay nán lại
bên mộ phần Em rắc những cánh hoa rơi!                                                       

30- 08- 08
  

ĐTS

  (Ảnh: ngoisao.net)

Thơ: Xứ Nghệ_ Đặng Thiên Sơn

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in góp ý (1)   
 

Xứ Nghệ


Xứ Nghệ quê anh

Mảnh đất nghèo nằm trên lồng ngực Tổ Quốc

Nơi có một Trái Tim rất đỏ

Đủ để soi sáng toàn cầu.


Xứ nghệ quê anh

Bốn mùa nắng mưa thương nhớ

Có dòng Lam xanh điệu hò câu ví

Những con người chịu khó chịu thương...


Em có về

Xứ Nghệ quê anh

Nhặt ánh trăng vàng thêu lên mặt nước sông Lam

Gõ mãn thuyền lăn tăn con sóng

Soi mắt mình vào thẳm sâu vô tưởng

Chắc chắn rằng

Em chẳng muốn xa đâu.

ĐTS


                  (Ảnh : baonghean.vn)









Truyện min_Tội Nghiệp_Đặng Thiên Sơn

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in Thêm góp ý   

Tội nghiệp!


  - Người ta đào những cái hố sâu giữa đồng để chôn những con heo bị bệnh tai xanh. Thằng bé chăn trâu đứng xem với vẻ mặt ngơ ngác. Mới học lớp 3 nhưng là một đứa trẻ nơi miền quê nghèo, nó đã phải lao động để phụ giúp gia đình.

Nhà nó nghèo. Mỗi bữa ăn trên mâm cơm chỉ có mấy con cá và một đĩa rau hái ở vườn nhà. Đến ngày giỗ ông bà hoặc thỉnh thoảng mẹ nó mới mua thịt. Những đứa trẻ ở quê như nó bữa cơm có thịt là cả niềm mơ ước.

Nhìn người ta bỏ những con heo xuống hố chôn, nó ngơ ngác... Một đứa trẻ học lớp ba làm sao hiểu hết về căn bệnh nguy hiểm ấy. Nó chỉ biết tiếc những con heo. Nhớ lại lời hứa hôm nào của mẹ nó:

- Hôm nào bán heo mẹ sẽ mua áo mới cho con và thật nhiều thịt để gia đình mình liên hoan...

Nhưng giờ đây nó biết mẹ nó sẽ không thực hiện được lời hứa. Vì cha nó vừa khiêng con heo sắp bán bỏ xuống hố rồi.

Những người chôn heo ra về. Thằng bé trèo lên lưng trâu. Nó đập đập giây thừng vào lưng trâu, miệng lắp bắp...

Hình như nó đang nói chuyện với con trâu. Con vật duy nhất còn lại của gia đình nó.  


T T



(Ảnh ngoisao.vnexpress.net)

Thơ: Thuyền giấy_Đặng Thiên Sơn

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in góp ý (5)   
Thuyền giấy



Trưa hè trên bến sông quê

Ta em thuở ấy chưa hề biết yêu

Trên trời cao những cánh diều

Dưới sông thuyền giấy xuôi chiều trôi đi.

Em nhìn ta chẳng nói gì

Ta nhìn em cứ lầm lì lặng thinh

Bỗng cơn gió bấy thình lình

Đẩy đôi thuyền giấy chúng mình cách xa.

Chiều nay về lại quê nhà

Nghe tin em đã lên phà sang sông

Giờ em hạnh phúc bên chồng

Ta con thuyền giấy về không giữa dòng.

Đ.T.S

Thành phố yên bình nằm bên con sông Duero, thuộc vùng

Design by JuliettaRose Studio.
Powered by Vnweblogs.