" Rời miền Xứ Nghệ thân yêu, Nên ta dựng túp (lều xiêu) đỡ buồn "

Niềm vui chiến thắng_ Đặng Thiên Sơn

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in góp ý (3)   
                            Niềm vui chiến thắng
         
                                       

                                             ảnh; thanhnien.com.vn
     Trận đấu chung kết lượt về giữa đội tuyển Việt Nam và đội tuyển Thái Lan đã kết thúc được 30 phút, chúng ta những người dân Việt Nam vẫn còn hồi hộp, nhưng sự thật  chiến thắng đã thuộc về chúng ta.
 
     Triệu triệu con tim trên khắp quốc gia anh hùng đang nóng lên vì niềm vui chiến thắng. Cung đường Nguyễn Tất Thành - An Duơng Vương, chạy qua trung tâm thành phố Quy Nhơn chưa bao gìơ đông như lúc này: giòng người đổ ra đường ngày một đông, cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới, những tiếng reo vang " Việt Nam vô địch" đang cất lên rộn rã. Nguời dân Quy Nhơn - Bình Định nói riêng, người dân Việt Nam nói chung nhất định đêm nay sẽ không ngủ để cùng tận hưởng niềm vui chiến thắng mà chúng ta đã chờ đợi quá lâu này. 
     Công Vinh được xem như là người hùng của trận đấu, anh đã cùng đội tuyển đem về vinh quang cho tổ quốc - "ngôi sao bóng đá Việt Nam". Tôi đã nhìn thấy những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má của những người hâm mộ, khoảnh khắc diệu kỳ đang lan toả khắp cơ thể của ngưòi hâm mộ thể thao nước nhà.  
 
     Lịch sử của dân tộc đã trải qua biết bao chiến thắng lẫy lừng, hôm nay đây, các cầu thủ của chúng ta lại làm nên một trận thắng rất xứng đáng ghi vào cuốn sử vàng thiêng liêng của dân tộc. Thể thao Việt Nam đã lên ngôi, bóng đá Việt Nam đã có chỗ đứng, người hâm mộ không còn lý do gì để không yêu mến đội tuyển nước nhà được nữa. 

     Có lẽ đây là một ngày chủ nhật đẹp nhất trong năm, ngày chủ nhật cuối cùng của năm 2008 sẽ mãi mãi được người dân Việt Nam ghi nhớ như một chứng tích vẻ vang nhất của bóng đá nước nhà. Bác Hồ của chúng ta đã nói thật chính xác " Không có việc gì khó Chỉ sợ lòng không bền  Đào núi và lấp biển Quyết chí ắt làm nên". Và đêm nay thế hệ trẻ của nước nhà đã làm được điều ấy. Đây sẽ là bàn đạp để bóng đá chúng ta tiến xa hơn nữa. Mọi người đều có quyền tin vào điều ấy, như chúng ta tin vào bàn thắng của Công Vinh đã ghi cách đây hơn 30 phút 

     Quy Nhơn sẽ vui hơn, hạnh phúc hơn trong những nngày cuối năm này. Cảm ơn đội bóng Việt Nam đã đem đến cho chúng tôi sự ấm áp trong cái lạnh giá của những ngày cuối đông.      
  
       Đặng Thiên Sơn

Thơ: Cuối năm_Đặng Thiên Sơn

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (1)   
 

Cuối năm


      Ảnh: www.zda.vn

Cuối năm


Ngồi ngắm lại mình


Xuân xanh trôi thoắt


Chén tình còn vơi.



Cuối năm


Ngồi ngẫm sự đời


Mua trăng bán gió


Lỗ lời bao nhiêu?



Cuối năm


Ngồi lặng giữa chiều


Em ngang qua phố


Mĩ miều sắc xuân



Cuối năm


Ngồi tập đánh vần


Hai tư chữ cái


Chờ xuân mới về.

                       Đ.T.S

Tản mạn_Xóm "Nhỏ" cuối đông_Đặng Thiên Sơn

Tản văn Trackbacks (0) Bản in góp ý (8)   
Tản mạn:                     

         Xóm "Nhỏ" cuối đông  
                              Hình ảnh làng quê Việt Nam
      Chiều nay, ngồi lặng mình bên ly cà phê đen đặc quánh, ngoài hiên những cơn gió cuối đông đuổi nhau  làm cho cành liễu ngã xiêu không vực dậy được. Cái se lạnh đưa tôi về với tuổi thơ, về với  những ngày hồn nhiên trên cánh đồng chiều cuối đông nơi xóm
Nhỏ.
 
     
     Cũng chẳng biết vì đâu  người ta đặt tên cho nó là xóm Nhỏ? Nhưng nó có nhỏ đâu, diện tích cũng rộng bằng một phường của thành phố tôi đang ở. Thế mà, xóm Nhỏ theo tôi đến tận bây giờ. Mỗi lần đặt bút khai quê quán vào một giấy tờ nào đó tôi cũng phải bắt đầu từ xóm Nhỏ. Bình thường chữ "Nhỏ" là một tính từ, thế nhưng chữ "Nhỏ" đối với tôi lại là một danh từ quen thuộc. Xóm Nhỏ của tôi cũng dung dị như bao xóm làng khác trên khắp quê hương Việt Nam yêu dấu này. Mỗi lần nhắc tới nó tôi lại miên man nỗi nhớ, một nỗi nhớ da diết nao lòng. 
     
   Trong muôn vàn kỷ niệm của tuổi thơ nơi xóm Nhỏ, tôi nhớ nhất là những chiều cuối đông gió rít từng hồi, lũ trẻ trâu chúng tôi bện chặt những nùi rơm lại với nhau làm đuốc giữ lửa sưởi ấm cho một ngày đi chăn thả trâu trên cánh đồng trơ đầy gốc rạ. Lúc, những chú trâu say sưa gặm cỏ. Chúng tôi khoét sâu bờ ruộng để làm những cái lò vôi nhỏ xíu, mang những viên đá to bằng  gan con gà đem bỏ vào lò nung hết ngày này qua ngày khác cho đến khi đá chín thành vôi. Chăn trâu ngày ấy cũng chia thành nhiều nhóm và có lãnh thổ riêng. Một hôm, bọn xóm Chùa xích mích với chúng tôi. Đêm ấy, hội trẻ trâu xóm Nhỏ cử quân đi phá lò vôi của bọn xóm Chùa. Sáng hôm sau một trận ẩu đả đã xẩy ra và từ đó chúng tôi không thằng nào dám bước sang cánh đồng của xóm Chùa. Những ngày cuối đông cũng là lúc mà người dân xóm Nhỏ thu hoạch củ lang. Chúng tôi chia thành nhiều tốp đi nhặt những củ lang bị đào sót, đem về nướng. Khi khoai chín "đại ca" của nhóm căn cứ trên thành tích của từng đứa để chia phần. Có đứa được ít tỏ ý không vừa lòng. Ở nhà mẹ vẫn luộc cho cả nồi khoai to đùng nhưng không ăn, để bụng ra đồng ăn những củ khoai nướng thấy vui hơn. Vì đó là miếng ăn mà mình bỏ công sức mới có được... Có biết bao kỷ niệm nơi cánh đồng quê yêu dấu mà tôi không thể diễn tả hết được qua một ngụm cà phê đen nhỏ xíu.
       Rời quán, trên đường về nhà trong đầu tôi hiện lên những hàng xoan cuối đông đứng trơ trụi hai bên  đường dẫn vào xóm Nhỏ. Nhũng rặng tre úa vàng, mùi khói chiều vương vấn trong cánh mũi, thấp thoáng những đứa trẻ trâu đuổi nhau trên cánh đồng chiều cuối đông. Xa xa, một cô bé để tuột mũi trâu đang mếu máo mong người giúp đỡ. Cảm ơn xóm Nhỏ đã nâng bước  tôi qua những miền quê rộng lớn và là nơi để tôi trở về tìm lại những kỷ niệm yên bình sau một ngày bận rộn. 

    * Đặng Thiên Sơn

Thơ_Quy Nhơn_ Đặng Thiên Sơn

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (6)   
 

Quy Nhơn!


Quy Nhơn đẹp như em mười tám

Ngực căng phồng đón nắng ban mai

Nét môi cong  ngày đêm hôn sóng

Sợi tóc dừa trước gió lay lay...


 

Quy Nhơn ư!

Có gì mà say đến vậy?

Trót mến rồi có thoát được đâu

Cho Phong Trần ngàn năm hoá núi

Gã Thơ Tình hoá lối tơ duyên

Để Người Thơ đời ca " biển nhớ '' ...

Biết bao hồn lãng tử

Si mê?


Kẻ ngang qua tháng ngày trọ học

Cũng mến em như  đất mẹ quê nhà.


Quy Nhơn ơi!

Xa!

Rất xa!

Ngàn ngàn năm sau nữa

Em vẫn là mảnh đất thi ca.


                             12 - 2008

Đ.T.S
Hình bài viết Thắng cảnh Gành Ráng -Tiên Sa
Biển Ghềnh  Ráng Quy Nhơn : sokydoor.net

Tho_ Đồng Làng ( Đặng Thiên Sơn )

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (6)   
 

Đồng Làng


Đồng làng ngày xưa

dấu chân trâu nước đọng

cá rô nằm nấp dưới bùn

trốn lũ trẻ con

đội nắng hè tìm bắt.


Đồng làng ngày xưa

sau trận mưa rào

bèo hoa dâu mắc ngang miệng cống

mẹ gánh về ủ bón cho cây.


Đồng làng ngày xưa

chỉ còn trong tiềm thức.


Con ếch nào lạc tiếng giữa đêm mưa

khiến lũ trẻ con giật mình the thé khóc

cha tỉnh giấc ngồi với đêm thắp đóm

khói thuốc lào vương mắt

thấy cay cay.

Đ. T. S

Design by JuliettaRose Studio.
Powered by Vnweblogs.