Tản mạn:
Thương hoài miền tuổi thơ!
Đêm nay, xuống phố hai bên đường những gian hàng bày bán bánh trung thu với những chiếc hộp đỏ tươi trông rất bắt mắt. Lũ trẻ con đã đánh trống múa lân. Trên đỉnh trời vầng trăng nghiêng nghiêng toả sáng. Thế là mùa trung thu đã về. Mùa của trẻ con thả hồn vào những trò chơi ngỗ nghĩnh,. Mùa của người lớn nhớ về một góc quê nhà nơi đã có một miền tuổi thơ dấu yêu.
Đến giờ tôi còn nhớ như in. Ngày xưa, khi mỗi mùa trung thu về nội tôi phải mất cả buổi chiều vót tre làm cho bọn tôi những chiếc sao vàng năm cách xanh đỏ đủ màu, chúng tôi quây quần bên nội. Nội vừa kể chuyện về chị hằng chú cuội cho chúng tôi nghe vừa làm đèn. Ngày ấy, không có những thứ mặt nạ bằng nhựa như bây giờ. Chúng tôi lấy những chiếc mo cau cắt thành đủ mọi hình người, có đứa lấy nhõ nồi vẽ nên đủ thứ hình hài kì quái. Chúng tôi nghiền bột than của cây xoan rồi gói vào giấy nén, đến đúng đêm rằm đốt lên làm pháo bông trông đẹp mê hồn.
Không có tiền mua giấy làm đèn ông sao, bọn chúng lấy nhũng cái ống mực thuỷ tinh rồi bắt đom đóm thả vào làm cho chiếc đèn nhấp nháy. Cứ thế, những đêm trăng chúng tôi nối đuôi nhau thành những con rồng dài chừng năm mươi mét. Người đi đầu đánh trống bọc bằng gia trâu. Theo nhip trống chúng tôi hát những bài đồng giao, đi khắp từ làng trên xuống xóm dưới cho đến lúc chị Hằng sắp đi ngủ mới quay về nhà.
Trung thu về, mẹ tôi và những người hàng xóm lại chuẩn bị nếp để hông xôi. Mẹ tôi bảo, phải chọn loại nếp có thân cao gần một mét vỏ trấu màu nâu hông xôi mới ngon, Nồi xôi đêm trung thu mở ra ai cũng hít hà khen ngon thì mới đạt. Mâm cỗ trung thu thửa nhỏ của chúng tôi phía dưới là một lớp xôi còn bên trên là các loại quả hái từ vườn nhà. Hồi hộp nhất là lúc chờ đợi chị phụ trách Đội đọc lờ phá cỗ. Sau khi phá cỗ, chúng tôi được chia mỗi đứa một phần xôi làm quà bằng một phần hai chiếc bánh trung thu bây giờ. Thế mà đứa nào cũng rất vui, không giám ăn liền phải để dành đưa về khoe với ông bà cha mẹ, sáng mai thức giấc mới ăn. Mùa trung thu ở quê thời ấy thường kéo dài hết tuần trăng tháng tám
Thời gian qua nhanh như cơn gió thoảng. Tối nay, khi nhìn bọn trẻ múa lân. Nhìn mọi người cầm trên tay những món quà trung thu xinh xắn. Tôi lại ngắm lên trời cao, thì thầm với chị hằng, lang thang tâm tưởng về với miền tuổi thơ!
Tác giả: Thiên Thiên

(Ảnh từ:http://opera.com/legialinh/blog...)