" Rời miền Xứ Nghệ thân yêu, Nên ta dựng túp (lều xiêu) đỡ buồn "

Thơ: Xuân về_ Đặng Thiên Sơn

Thơ Trackbacks (0) Bản in Thêm góp ý   
Xuân về!  


Ảnh: hienmau.net.vn

Mầm xanh bung ra khỏi lớp da xù xì của thân cây

Suốt mùa đông chúng ẩn mình trong đó
Con chim én đầu tiên lượn chao
Mưa bay bay
Nụ tầm xuân làm mình làm mẩy.    

Xuân về!
    

Hương hoa ngập khắp mọi nhà

Bánh chưng thơm lừng ngõ xóm
Đánh đu
Cờ thẻ
Chọi gà
Những trò chơi dân dã
Đã đi qua cả mấy ngàn đời
Vẫn còn neo lại quê tôi.    

Cô bé hàng xóm lớn thêm một tuổi

Xuân làm chín má đồng tiền
Thời gian trừ đi một tuổi
Mẹ ngồi trông ngóng con dâu.  

Đ. T. S

thơ: Tin _ Đặng Thiên Sơn

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (6)   
Tin   

  
Mùa xuân vực dậy những gì tưởng chừng như tàn lụi phía mùa  đông.
Em vực dậy anh sau những tháng ngày ngủ quên trên cõi đời.    

Mùa xuân cho thiên nhiên những sợi tơ non xanh mơn mởn.
Em đã cho anh một trái tim biết rung theo cảm xúc thật của mình.  

Nếu một ngày nào đó không còn mùa xuân, đông - rồi đến hạ, anh tin vạn vật sẽ vắng dần trên mặt đất.
Nếu một ngày nào đó không còn em bên anh, anh - với chính mình, anh tin trái tim anh sẽ biến thành túi thịt chai sần.    

Vì vậy, anh luôn nguyện cầu mùa xuân đừng bao giờ biến mất - mà sẽ chẳng bao giờ biến mất
Như anh đang tin một điều có thật: chẳng bao giờ em biến mất trong anh.

Đ T S  

Tho_ Dang Thien Son

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in góp ý (2)   
 

Hồi sinh


 Ảnh: www.zda.vn

thật diệu kỳ qua một đêm thôi

vạt cỏ bên đường đã nhú mầm mơn mởn

con nhện xít võng chờ mồi sau những giờ cần cù đan lưới

sâu non tách mình khỏi kén trườn dài trên những lá non tơ

mưa bụi phủ trắng khu rừng trước mặt

hương phả ngập cánh mũi đánh thức những tế bào ngủ quên...


ta nắm khẽ tay em - những búp măng mềm mãi           

gót sen lướt nhẽ qua những con đường mùa xuân

hai má em đỏ bừng thiêu cháy cả vành môi...


úp mặt vào nhau nghe trái tim đang nói

sợi tơ tình quấn chặt em, anh

phía ngoài kia vạt cỏ vẫn lên xanh

con sâu non vẫn trườn dài trên lá

xuân của đất trời

xuân của hai ta

đang hoà thành một

tất cả hồi sinh.

D. T. S

Niềm vui chiến thắng_ Đặng Thiên Sơn

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in góp ý (3)   
                            Niềm vui chiến thắng
         
                                       

                                             ảnh; thanhnien.com.vn
     Trận đấu chung kết lượt về giữa đội tuyển Việt Nam và đội tuyển Thái Lan đã kết thúc được 30 phút, chúng ta những người dân Việt Nam vẫn còn hồi hộp, nhưng sự thật  chiến thắng đã thuộc về chúng ta.
 
     Triệu triệu con tim trên khắp quốc gia anh hùng đang nóng lên vì niềm vui chiến thắng. Cung đường Nguyễn Tất Thành - An Duơng Vương, chạy qua trung tâm thành phố Quy Nhơn chưa bao gìơ đông như lúc này: giòng người đổ ra đường ngày một đông, cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới, những tiếng reo vang " Việt Nam vô địch" đang cất lên rộn rã. Nguời dân Quy Nhơn - Bình Định nói riêng, người dân Việt Nam nói chung nhất định đêm nay sẽ không ngủ để cùng tận hưởng niềm vui chiến thắng mà chúng ta đã chờ đợi quá lâu này. 
     Công Vinh được xem như là người hùng của trận đấu, anh đã cùng đội tuyển đem về vinh quang cho tổ quốc - "ngôi sao bóng đá Việt Nam". Tôi đã nhìn thấy những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má của những người hâm mộ, khoảnh khắc diệu kỳ đang lan toả khắp cơ thể của ngưòi hâm mộ thể thao nước nhà.  
 
     Lịch sử của dân tộc đã trải qua biết bao chiến thắng lẫy lừng, hôm nay đây, các cầu thủ của chúng ta lại làm nên một trận thắng rất xứng đáng ghi vào cuốn sử vàng thiêng liêng của dân tộc. Thể thao Việt Nam đã lên ngôi, bóng đá Việt Nam đã có chỗ đứng, người hâm mộ không còn lý do gì để không yêu mến đội tuyển nước nhà được nữa. 

     Có lẽ đây là một ngày chủ nhật đẹp nhất trong năm, ngày chủ nhật cuối cùng của năm 2008 sẽ mãi mãi được người dân Việt Nam ghi nhớ như một chứng tích vẻ vang nhất của bóng đá nước nhà. Bác Hồ của chúng ta đã nói thật chính xác " Không có việc gì khó Chỉ sợ lòng không bền  Đào núi và lấp biển Quyết chí ắt làm nên". Và đêm nay thế hệ trẻ của nước nhà đã làm được điều ấy. Đây sẽ là bàn đạp để bóng đá chúng ta tiến xa hơn nữa. Mọi người đều có quyền tin vào điều ấy, như chúng ta tin vào bàn thắng của Công Vinh đã ghi cách đây hơn 30 phút 

     Quy Nhơn sẽ vui hơn, hạnh phúc hơn trong những nngày cuối năm này. Cảm ơn đội bóng Việt Nam đã đem đến cho chúng tôi sự ấm áp trong cái lạnh giá của những ngày cuối đông.      
  
       Đặng Thiên Sơn

Thơ: Cuối năm_Đặng Thiên Sơn

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (1)   
 

Cuối năm


      Ảnh: www.zda.vn

Cuối năm


Ngồi ngắm lại mình


Xuân xanh trôi thoắt


Chén tình còn vơi.



Cuối năm


Ngồi ngẫm sự đời


Mua trăng bán gió


Lỗ lời bao nhiêu?



Cuối năm


Ngồi lặng giữa chiều


Em ngang qua phố


Mĩ miều sắc xuân



Cuối năm


Ngồi tập đánh vần


Hai tư chữ cái


Chờ xuân mới về.

                       Đ.T.S

Tản mạn_Xóm "Nhỏ" cuối đông_Đặng Thiên Sơn

Tản văn Trackbacks (0) Bản in góp ý (8)   
Tản mạn:                     

         Xóm "Nhỏ" cuối đông  
                              Hình ảnh làng quê Việt Nam
      Chiều nay, ngồi lặng mình bên ly cà phê đen đặc quánh, ngoài hiên những cơn gió cuối đông đuổi nhau  làm cho cành liễu ngã xiêu không vực dậy được. Cái se lạnh đưa tôi về với tuổi thơ, về với  những ngày hồn nhiên trên cánh đồng chiều cuối đông nơi xóm
Nhỏ.
 
     
     Cũng chẳng biết vì đâu  người ta đặt tên cho nó là xóm Nhỏ? Nhưng nó có nhỏ đâu, diện tích cũng rộng bằng một phường của thành phố tôi đang ở. Thế mà, xóm Nhỏ theo tôi đến tận bây giờ. Mỗi lần đặt bút khai quê quán vào một giấy tờ nào đó tôi cũng phải bắt đầu từ xóm Nhỏ. Bình thường chữ "Nhỏ" là một tính từ, thế nhưng chữ "Nhỏ" đối với tôi lại là một danh từ quen thuộc. Xóm Nhỏ của tôi cũng dung dị như bao xóm làng khác trên khắp quê hương Việt Nam yêu dấu này. Mỗi lần nhắc tới nó tôi lại miên man nỗi nhớ, một nỗi nhớ da diết nao lòng. 
     
   Trong muôn vàn kỷ niệm của tuổi thơ nơi xóm Nhỏ, tôi nhớ nhất là những chiều cuối đông gió rít từng hồi, lũ trẻ trâu chúng tôi bện chặt những nùi rơm lại với nhau làm đuốc giữ lửa sưởi ấm cho một ngày đi chăn thả trâu trên cánh đồng trơ đầy gốc rạ. Lúc, những chú trâu say sưa gặm cỏ. Chúng tôi khoét sâu bờ ruộng để làm những cái lò vôi nhỏ xíu, mang những viên đá to bằng  gan con gà đem bỏ vào lò nung hết ngày này qua ngày khác cho đến khi đá chín thành vôi. Chăn trâu ngày ấy cũng chia thành nhiều nhóm và có lãnh thổ riêng. Một hôm, bọn xóm Chùa xích mích với chúng tôi. Đêm ấy, hội trẻ trâu xóm Nhỏ cử quân đi phá lò vôi của bọn xóm Chùa. Sáng hôm sau một trận ẩu đả đã xẩy ra và từ đó chúng tôi không thằng nào dám bước sang cánh đồng của xóm Chùa. Những ngày cuối đông cũng là lúc mà người dân xóm Nhỏ thu hoạch củ lang. Chúng tôi chia thành nhiều tốp đi nhặt những củ lang bị đào sót, đem về nướng. Khi khoai chín "đại ca" của nhóm căn cứ trên thành tích của từng đứa để chia phần. Có đứa được ít tỏ ý không vừa lòng. Ở nhà mẹ vẫn luộc cho cả nồi khoai to đùng nhưng không ăn, để bụng ra đồng ăn những củ khoai nướng thấy vui hơn. Vì đó là miếng ăn mà mình bỏ công sức mới có được... Có biết bao kỷ niệm nơi cánh đồng quê yêu dấu mà tôi không thể diễn tả hết được qua một ngụm cà phê đen nhỏ xíu.
       Rời quán, trên đường về nhà trong đầu tôi hiện lên những hàng xoan cuối đông đứng trơ trụi hai bên  đường dẫn vào xóm Nhỏ. Nhũng rặng tre úa vàng, mùi khói chiều vương vấn trong cánh mũi, thấp thoáng những đứa trẻ trâu đuổi nhau trên cánh đồng chiều cuối đông. Xa xa, một cô bé để tuột mũi trâu đang mếu máo mong người giúp đỡ. Cảm ơn xóm Nhỏ đã nâng bước  tôi qua những miền quê rộng lớn và là nơi để tôi trở về tìm lại những kỷ niệm yên bình sau một ngày bận rộn. 

    * Đặng Thiên Sơn

Thơ_Quy Nhơn_ Đặng Thiên Sơn

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (6)   
 

Quy Nhơn!


Quy Nhơn đẹp như em mười tám

Ngực căng phồng đón nắng ban mai

Nét môi cong  ngày đêm hôn sóng

Sợi tóc dừa trước gió lay lay...


 

Quy Nhơn ư!

Có gì mà say đến vậy?

Trót mến rồi có thoát được đâu

Cho Phong Trần ngàn năm hoá núi

Gã Thơ Tình hoá lối tơ duyên

Để Người Thơ đời ca " biển nhớ '' ...

Biết bao hồn lãng tử

Si mê?


Kẻ ngang qua tháng ngày trọ học

Cũng mến em như  đất mẹ quê nhà.


Quy Nhơn ơi!

Xa!

Rất xa!

Ngàn ngàn năm sau nữa

Em vẫn là mảnh đất thi ca.


                             12 - 2008

Đ.T.S
Hình bài viết Thắng cảnh Gành Ráng -Tiên Sa
Biển Ghềnh  Ráng Quy Nhơn : sokydoor.net

Tho_ Đồng Làng ( Đặng Thiên Sơn )

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (6)   
 

Đồng Làng


Đồng làng ngày xưa

dấu chân trâu nước đọng

cá rô nằm nấp dưới bùn

trốn lũ trẻ con

đội nắng hè tìm bắt.


Đồng làng ngày xưa

sau trận mưa rào

bèo hoa dâu mắc ngang miệng cống

mẹ gánh về ủ bón cho cây.


Đồng làng ngày xưa

chỉ còn trong tiềm thức.


Con ếch nào lạc tiếng giữa đêm mưa

khiến lũ trẻ con giật mình the thé khóc

cha tỉnh giấc ngồi với đêm thắp đóm

khói thuốc lào vương mắt

thấy cay cay.

Đ. T. S

Thơ: Thành phố của tôi_ Đặng Thiên Sơn

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in góp ý (7)   
 

Thành phố của tôi



Thành phố của tôi

cây xanh rợp bóng

hai bên vỉa hè những bồn hoa lan địa kheo sắc

những ngôi nhà cân đối, ngay lối, màu sắc dễ nhìn...


Thành phố của tôi

cầu vượt, cầu chui, đường hầm, đường cao tốc

thiết kế rất khoa học

nên không có cảnh ùn tắc giao thông

trong giờ cao điểm

thuỷ triều sẽ không bao giờ liếm vào một mét đất

kể cả ngoại thành...


Thành phố của tôi

nhà vệ sinh nhiều hơn biển báo

công viên nhiều hơn ống khói

sông xanh chảy hiền hoà thầm lặng

không có con sông đen nồng nặc vắt qua

có nhà công cộng cho khách qua đường trú chân

khi cơn mưa rào ập tới

nơi cho những kẻ cơ hàn bớt co ro trong đêm tối...


Nếu bạn ngạc nhiên về những điều tôi nói

và nghĩ rằng ở Việt Nam mình

ba mươi năm, năm mươi năm, hay lâu hơn nữa mới có

mời bạn tới thăm sẽ rõ

thành phố diệu kỳ

có thật

thành phố của tôi.

                    Đ. T. S      10 - 2008

Thơ: Đợi một lời thề _ Đặng Thiên Sơn

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (13)   
Đợi một lời thề





Bông sữa muộn màng rụng xuống lối đi
Thàn phố vào đông đê mê làn da mỏng
Cái đông Quy Nhơn không đủ làm ta cóng
Độc bước đường chiều lòng bỗng thấy nao nao

Cô bé mùa đông không về thật nữa sao?
Để chiều nay rét luồn qua vai nhỏ
Mơ một nụ hôn ấm như hòn than đỏ
Thắp chấy tình ta giữa khoảnh khắc sang mùa

Đi hết một thời được mấy hơn thua?
Neo lại mùa đông nhánh tình trơ trọi
Gối đầu lên đồi Thi Nhân ta hỏi
Biển có bao giờ hết mặn không em?

ĐTS

Thơ: Phố trở mùa_ Đặng Thiên Sơn

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (6)   
 

Phố trở mùa  
p3.jpg (170,246)


  
(www.avsnonline.net)

Đêm qua tán bàng trước ngõ
Rơi thêm chiếc lá cuối cùng

Bên tai tiếng mùa đi vội
Ta ngồi lặng giữa thinh không.  

Thế là xứ Nẫu vào đông
Sao em không về hả nhỏ?
Để cho ông trời hờn dỗi
Tuôn mưa ngập trắng khung ngày.  

Thế là vắng một vòng tay
Dìu nhau qua con phố nhỏ
Để ai lang thang trong gió?
Bâng khuâng ngắm phố trở mùa.
  

Đ. T. S

Thơ: (Sau cơn mê _Đặng Thiên Sơn)

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (4)   
 

Sau cơn mê


Anh vật lộn chính mình

Bằng những lời ú ớ

Quờ tay cố tìm người giúp đỡ

Tỉnh giấc hoảng hồn

Chỉ là một cơn mê.


Vết thương tình

Sâu hoáy tận trái tim

Chẳng có da non lấp đầy vết sẹo

Để đêm đêm hồng cầu bị lỗi

Đánh thức hồn anh giữa miền tối

Hoang mang.


Tự hỏi tình mình sao quá mỏng manh

Như gió heo may cuốn mùa đi vội

Sau cơn mê

Anh ngồi gom mảng tối

Nhận ra một điều mà anh không tin nổi

Sâu thẳm của thề nguyền

Giả dối nhú mầm xanh

ĐTS

ẢnhSỐ.net ~ Bạn hãy click vào đây để thay đổi kích cỡ ảnh

 

Thơ ( Dáng xuân_Đặng Thiên Sơn)

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (3)   
 

Dáng xuân

Em đánh thức sự tò mò

của người qua kẻ lại

bằng những đường cong mềm mại

cái nhìn sắc như dao cau

nụ cười khêu gợi...


Nơi em đứng dòng người ngày càng đông

đủ các giai tầng

họ đang ngắm em với cái nhìn khen chê đa nghĩa

mấy gã trai choai

xăm xoi vào những miền thuộc về con gái

mấy bác quê lên đưa cái nhìn e ngại

mấy tay thương mại đặt cược bán mua

cánh văn chương nghệ sĩ

người đưa em lên mây

kẻ dìm em xuống chín tầng địa ngục

cánh con gái có nhiều người tỏ ra thán phục

cũng có người hậm hực...


Em vẫn cười bằng nụ cười khêu gợi

lung linh giữa đa tầng.


Ta lâng lâng

buông lời trung thực

khoả thân

những nét cọ đa tình.
ĐTS (10 - 08)
 ẢnhSỐ.net ~ Bạn hãy click vào đây để thay đổi kích cỡ ảnh

http://www.anhso.net/

Thơ: " Mẹ" Đặng Thiên Sơn

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in góp ý (5)   
 

Mẹ!

          (Kính tặng mẹ nhân ngày phụ nữ Việt Nam 20-10)


(ảnh: lucbat.com)
Nếu tính không gian

Tôi đi nhiều hơn mẹ

Từ Xứ Nghệ vào Nam

Dài ngút mấy trăm cấy số

Còn mẹ tôi

Một đời chỉ loanh quanh

Nơi ruộng đồng, quê, chợ...

Chẳng có cọc tiêu đo cây số bao giờ.

Nếu tính ước mơ

Tôi có nhiều hơn mẹ

Nào tình yêu, hạnh phúc, bạn bè...

Còn mẹ tôi chỉ ước một điều

Sao cho gia đình no đủ.

Nếu tính mất còn

Tôi được nhiều hơn mẹ

Nào học hành, sống không chiến tranh...

Còn mẹ tôi một đời không đèn sách

Tuổi học hành sống với chiến tranh.

Nếu ai hỏi tôi và mẹ

Ai đi nhiều hơn ai?

Ai có nhiều hơn ai?

Ai được nhiều hơn ai?

...?

Tôi trả lời rằng mẹ

Bởi một đời mẹ vẫn bên tôi.

ĐTS

Thơ : Số phận của nụ hôn _Đặng Thiên Sơn

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (8)   
 

Số phận của nụ hôn

Cha tôi kể

Về nụ hôn đầu cùng Mẹ khi sắp lên đường nhập ngũ

Hai người say trong nụ đêm sắp nở

Ngập trong hương bưởi Mẹ gội tóc - mùi thơm của da thịt

tuổi hai mươi - hương cỏ cây - thoang thoảng mùi thuốc đạn...

Quện chặt vào nhau nâng bước Cha đi

Dứt câu chuyện, mấy đứa con cười khì làm Cha đỏ mặt.

Bạn tôi kể

Về nụ hôn chuyên nghiệp: ở bãi biển, trong vũ trường, trên bờ đê, nơi bãi tha ma hiu quạnh...

Họ say trong đêm, quấn vào nhau hít mùi thơm hoá học

Mùi của son - mùi thuốc lá - mùi của đàn ông khác - mùi của con kênh tắc nghẹn bốc lên nồng nặc...

Nó dứt lời, sau tiếng chạm ly cả bọn cười nức nở.

Người yêu tôi kể

Về nụ hôn của chàng Hoàng Tử và nàng Công Chúa mà Em đọc trong cổ tích

Có mùi thơm huyền hoặc.

Dứt lời, Em gục vào vai tôi thiếp ngủ

Tôi tò mò hôn trộm cặp môi xinh

Chưa kịp nhận ra vị thơm thì Em chợt tỉnh...

Tôi kể

Về nụ hôn của Trời và Đất vào những đêm không ngủ, tôi đã lén nhìn.

Trời mang trên mình rất nhiều vết thương, lỗ thủng...

Đất gãy nhiều tầng quặn thắt nỗi đau...

Trời Đất hôn nhau phả ra: Mùi khói khét - mùi nước tanh - mùi của thân cây cháy...

Dứt lời, không khí quanh tôi nóng dần lên.

Bốn mươi năm trước,nụ hôn của Cha tôi đẹp như bông súng toả hương trong nắng sớm.

Còn bây giờ, nụ hôn như tô phở

Tuỳ kẻ nêm: Chua - cay - mặn - ngọt - bùi...

Bốn mươi năm sau nụ hôn là gì nhỉ?

Tuỳ kẻ nấu nước dùng...

ĐTS
user posted imageuser posted image
Ảnh từ www.petelia.org

Thơ: Đối lập

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in góp ý (5)   
 

  Đối lập    

Một nhà  hàng lớn giữa thành phố
Vỏ của những chai bia chất  thành đống rồi chuyển đi bằng xe tải.
Một bệnh viện trung ương
Cô y tá mỗi ngày đẩy những chuyến xe chất đầy ống tiêm ra hố rác.  
Trong một công viên
Có những người mang cặp số
Có những đứa trẻ xách hộp gỗ kếm kế mưu sinh.  
Ở ngã tư đèn đỏ Người người đứng chờ đèn xanh
Một vài kẻ chen ngang phóng lên phía trước.  
Phố nhộn nhịp cả ngày : tiếng máy, tiếng ngưòi, tiếng cưòi, tiếng khóc
Ở một nơi nào xa lắc
Mấy đứa trẻ thiếu ăn, chưa một ngày đến lớp.  
Trong một gian hàng tổng hợp 
Kẻ bán vàng bán bạc, ti vi, tủ lạnh
Có mấy kẻ ngồi cạch bán rau.  
Hai ngôi nhà ở cạnh nhau
Bên này là nhà của toà án đang xử một vụ ly hôn
Bên kia là nhà hàng thượng hạng Tiệc cưới linh đình. ...  

Một ngày đi qua với muôn vàn đối lập

Ta đối lập với chính ta những lúc một mình
Trong trái tim và trí óc những câu thơ nhảy múa hoan ca
Viết lên trang giấy
Thơ!  
Mà chẳng phải là thơ!
         
                                       

20_08_08
  

ĐTS



Vũ nữ thoát y người Mỹ Dita Von Teese giới thiệu chiếc áo nịt ngực khổng lồ để quảng bá cho bộ sưu tập đồ lót mới của cô tại London.
Ảnh từ:photo.zing.vn

Thơ Cỏ lau_ Đặng Thiên Sơn

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (6)   
Cỏ lau  


Nắng tháng tư tinh nghịch
Trắng một màu cỏ lau
Ta kéo chiếc mo cau
Em ngồi sau khúc khích  

                    Những buổi trưa cổ tích 
                    Trôi theo cùng tháng năm
                    Em lên tuổi trăng rằm
                    Xinh xinh tà áo trắng  

Tan học về trong nắng
Ta ngược dốc về nhà
Con đường ta đi qua
Cỏ lau nghiêng mình hát  

                    Có một bận trú mát
                    Em ví mình cỏ lau
                    Thế rồi mùa thi sau 
                    Chỉ mình em thi đỗ  

Cỏ lau lên thành phố
Nhuộm xanh đỏ tím vàng
Bước vào chốn cao sang
Bỏ rừng hoang ở lại.  


ĐTS

               (Ảnh lấy từ trang www.xomnhiepanh.com)

Thơ " Một ngày của phố_ Đặng Thiên Sơn

Gia Đình Trackbacks (0) Bản in góp ý (11)   
Một ngày của phố  

Ban mai

phố trải mình uống những giọt sương thu
đêm qua còn đọng lại trên lá non óng ánh
chực chờ một ngày mới.  

Trưa

nắng dùng dằng trên những mái nhà
những con đường, ngọn cây lá cỏ...
Phố thở hổn hển như một lão nông
sau đường cày mệt nhọc.  

Chiều

gió về đùa vui cùng nắng vàng
bọn trẻ con đuổi nhau chạy mệt nhoài  trên bãi cát
sóng vỗ nhẹ vào bờ khắc khoải!  

Đêm

phố nhập nhèo trong ánh sáng
của muôn ngàn bóng điện
dòng người ngược xuôi
nói nói cười cười
hoà vào tiếng cộ xe ầm ĩ.
  

Ngày trôi qua biết bao điều buồn vui trăn trở

lúc không giờ phố chìm vào giấc ngủ
ở tận đỉnh trời có một mảnh trăng nghiêng.

ĐTS

Thơ: ( Mưa_ Đặng Thiên Sơn)

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (7)   
Mưa!  

Muốn lên tận đỉnh trời

để thưa với Ngọc Hoàng đừng ban mưa xuống nữa
mưa làm ướt áo em tôi
mưa làm ngập lối về trên phố
mưa khiến bao kiếp người cơ nhỡ co ro giữa đêm khuya
mưa làm ta nhớ quê
nơi mẹ ta về bấm ngón chân trên bờ đê trơn trượt  

Nhưng mà thôi không lên nữa

cứ để mưa làm ướt áo em về
ta được choàng vai trao cho em hơi ấm
mưa để kiếp người co ro trên phố
đánh thức lòng kẻ giàu có vô tâm
mưa cho những đứa con xa quê nhớ về nguồn cỗi
nơi ấy mẹ mình đang tần tảo sớm trưa...  

Mưa tận trời cao rơi vào lồng ngực

nhói tim mình ngồi thức giấc thâu đêm . 

ĐTS
(Quy Nhơn Mùa mưa 2008) 

 TLM_01.jpg picture by OnlyUblog

Tản mạn: Thương hoài miền tuổi thơ_ Thiên Thiên

Tản văn Trackbacks (0) Bản in góp ý (3)   
 

Tản mạn:

               
                Thương hoài miền tuổi thơ!

   
     
Đêm nay, xuống phố hai bên đường những gian hàng bày bán bánh trung thu với những chiếc hộp đỏ tươi trông rất bắt mắt. Lũ trẻ con đã đánh trống múa lân. Trên đỉnh trời vầng trăng  nghiêng nghiêng toả sáng. Thế là mùa trung thu đã về. Mùa của trẻ con thả hồn vào những trò chơi ngỗ nghĩnh,. Mùa của người lớn nhớ về một góc quê nhà nơi đã có một miền tuổi thơ dấu yêu.

     Đến giờ tôi còn nhớ như in. Ngày xưa, khi mỗi mùa trung thu về nội tôi phải mất cả buổi chiều vót tre làm cho bọn tôi những chiếc sao vàng năm cách xanh đỏ đủ màu, chúng tôi quây quần bên nội. Nội vừa kể chuyện về chị hằng chú cuội cho chúng tôi nghe vừa làm đèn. Ngày ấy, không có những thứ mặt nạ bằng nhựa như bây giờ. Chúng tôi lấy những chiếc mo cau cắt thành đủ mọi hình người, có đứa lấy nhõ nồi vẽ nên đủ thứ hình hài kì quái. Chúng tôi nghiền bột than của cây xoan rồi gói vào giấy nén, đến đúng đêm rằm đốt lên làm pháo bông trông đẹp mê hồn. 

      Không có tiền mua giấy làm đèn ông sao, bọn chúng lấy nhũng cái ống mực thuỷ tinh rồi bắt đom đóm thả vào làm cho chiếc đèn nhấp nháy. Cứ thế, những đêm trăng chúng tôi nối đuôi nhau thành những con rồng dài chừng năm mươi mét. Người đi đầu đánh trống bọc bằng gia trâu. Theo nhip trống chúng tôi hát những bài đồng giao, đi khắp từ làng trên xuống xóm dưới cho đến lúc chị Hằng sắp đi ngủ mới quay về nhà.

     Trung thu về, mẹ tôi và những người hàng xóm lại chuẩn bị nếp để hông xôi. Mẹ tôi bảo, phải chọn loại nếp có thân cao gần một mét vỏ trấu màu nâu hông xôi mới ngon, Nồi xôi đêm trung thu mở ra ai cũng hít hà khen ngon thì mới đạt. Mâm cỗ trung thu thửa nhỏ của chúng tôi phía dưới là một lớp xôi còn bên trên là các loại quả hái từ vườn nhà. Hồi hộp nhất là lúc chờ đợi chị phụ trách Đội đọc lờ phá cỗ. Sau khi phá cỗ, chúng tôi được chia mỗi đứa một phần xôi làm quà bằng một phần hai chiếc bánh trung thu bây giờ. Thế mà đứa nào cũng rất vui, không giám ăn liền phải để dành đưa về khoe với ông bà cha mẹ, sáng mai thức giấc mới ăn. Mùa trung thu ở quê thời ấy thường kéo dài hết tuần trăng tháng tám

      Thời gian qua nhanh như cơn gió thoảng. Tối nay, khi nhìn bọn trẻ múa lân. Nhìn mọi người cầm trên tay những món quà trung thu xinh xắn. Tôi lại ngắm lên trời cao, thì thầm với chị hằng, lang thang tâm tưởng về với miền tuổi thơ!


Tác giả: Thiên Thiên

           (Ảnh từ:http://opera.com/legialinh/blog...)