Hoa Phong Lan - Đặng Thiên Sơn

Mời bạn ghé đọc Đặng Thiên Sơn tại:
http://dangthiensonyt.wordpress.com
http//yume.vn/dangthienson
http//dangthienson.com

Ngẫu hứng giao mùa

chauthanhan | 05 October, 2011 15:57

                                     Đặng Thiên Sơn

Cho anh làm một thằng khờ

Hát rong chiều nay em nhé

Bên hiên mùa hoa sữa rụng

Hình như cái rét lại về

alt

Hình như chiều nay Hà Nội

Nhẹ rơi tiếng guốc đi về

Đôi khi thấy mình có lỗi

Với em trên lối đường chiều

 

Thôi thì cũng bởi mình yêu

Chứ mùa đâu mang tội

Đi qua một thời nông nổi

Có em neo lại đời tình

Đ.T.S

 

Sau lưng nhà cỏ vẫn trổ đầy hoa...

chauthanhan | 31 August, 2011 08:07

                                                                                           Viết cho mùa sinh thứ 29

Nắng hình elíp. Nắng hình tròn. Nắng hình nửa vuông nửa tròn. Nắng không có hình… tung tóe trên mặt bàn, trên nền đất, trên tay non.  Ly lớn. Ly bé. Không phải ly. Màu đen. Màu vàng. Màu bạc ngập tràn một sáng mùa Thu yên bình. Xòe mười ngón tay ngồi đếm: 1.2.3.4.5.6.7.8.9.10… lần thứ ba mới tới con số 29. Mới 29 thôi ư! Vẫn còn nhiều mùa ta ngồi đếm tuổi ta…

Bảy năm tha phương, ta cứ tưởng đã phôi phai nỗi nhớ quê nhà. Vậy mà, trong đầu lúc nào cũng hiện nguyên chiếc miểng sành, con gà cỏ, quả cỗ xôi, và đôi mắt lúng liếng của con tí cạnh nhà… Đúng là: “càng xa – càng gần, càng quên – càng nhớ…”

Thăng trầm! Bầm dập! Yêu! Ghét! … chất đầy những toa ngày. Nhưng rồi cũng qua. Rồi cũng quên. Rồi cũng… cũng không nói hết. 

Bạn bè xa lắc, xa lơ: đứa trời Tây, đứa đất khách biết khi nào gặp lại? Chúng ta sinh ra chọi gà, đá bóng, đánh nhau tóe cả máu đầu… rồi xa biền biệt. Rồi mai gặp lại: “Thế là nó đã đi!” Nhiều khi mông lung ngồi nghĩ, chơi cho nhiều, quen cho lắm để cuối đời cũng chỉ mấy thằng cùng chăn trâu, cắt cỏ tiễn ta về huyệt mộ.

Nhưng thôi: “Đời là thế!” Tiếc nuối làm gì? Ăn năn làm gì? Trách móc làm gì? Cứ để cho mọi thứ qua đi: êm, dịu, trong và mong manh như áng mây hồng.

Ôi! Răng nhớ rứa hè? Những bông hoa bé xíu, xinh xinh vẫn trổ sau nhà; mọc trong lòng ta: hoa ké, hoa mua, hoa sim, hoa cỏ may, hoa A, hoa H, hoa N, N, N (!) Hoa nào cũng đẹp mê hồn.

alt

Sáng nay, ta ngồi lơ đãng nắng PhươngNam. Nhớ! Và Nhớ! Và nhớ rất nhiều… về những năm tháng đã qua. Vui có. Buồn có… để có một ta lung linh như bảy sắc cầu vồng. Ta vẫn yêu ta lắm! Vẫn còn trẻ con lắm lắm! Vẫn còn nhỏ xíu giữa cuộc đời rộng lớn này…

Mẹ ơi! Cha ơi! Em ơi! Và Bạn bè của tôi ơi! Cám ơn mọi người!

                                                                                          Tháng 8 AL

Đặng Thiên Sơn 

 

Chùm Thơ Tặng Mẹ Mùa Vu Lan

chauthanhan | 14 August, 2011 08:49

Thay đổi hướng đi

Một gã nhà quê thứ thiệt
Tôi có thói quen đi trên những
con đường đất ven nội thành
Chẳng bao giờ có đèn đỏ, đèn xanh
An toàn vì vắng người qua lại
Nhưng tốn thời gian.

                 ***
Nghe lời mẹ tôi vẫn đi những con đường đất
"Chậm mà chắc ăn"
Trời đổ mưa tầm tã
Tôi trượt chân vì suy nghĩ ấu trĩ của mình
Nằm viện mấy hôm.

                ***
Từ đó, tôi bỏ thói quen đi những con đường đất
Tiến dần lên đại lộ thênh thang
Có chút ngỡ ngàng,
Run run khi dòng người chen nhau tiến lên phía trước
Một ngày kia, tôi không thể nào tin được
Mình đang chạy trên đường cao tốc.

                ***
Mẹ tôi tặc lưỡi:
"Chậm hay nhanh là ở chính đôi chân con ạ!"

               ***

Tôi thấy mình lớn hơn. 

                                Rút từ “Tôi đi tìm tôi” NXB Trẻ 2010

 

Ngày của mẹ
  
Phố rực rỡ sắc hoa
dòng người đua chen đi mua quà tặng mẹ
con ngồi lặng lẽ bên chiếc computer trong quán net
pots một entry lên blog: "Mẹ yêu! Con thương Mẹ nhiều!"  
 

                ***
Hàng triệu bà mẹ trên trái đất này hạnh phúc biết bao nhiêu
Mẹ tôi vẫn dò dẫm những bước chân trên cánh đồng trũng nước
kiếm cái tôm, cái tép; chăm cây lúa, luống rau...
đổi một đời khổ đau mua cho tôi con chữ  

               ***

Mẹ ơi!con thèm đuợc nghe giọng Mẹ
thèm được nắm bàn tay gầy guộc của Mẹ 
được thấy niềm vui rạng ngời trên những vết chân chim

như nụ cười của mẹ ngày con vào Đại học.  

               ***

Chiều nayrời chiếc computer con lạc giữa biển người
nhớ mãi một entry
"Mẹ yêu! con thương mẹ nhiều!"

Mẹ !

Nếu tính về không gian  
Tôi đi nhiều hơn mẹ
Từ xứ Nghệ vào Nam
Dài ngút mấy trăm cây số.
Còn mẹ tôi
Một đời chỉ loanh quanh
Nơi ruộng , đồng, quê, chợ...
Chẳng có cọc tiêu đo cây số bao giờ.

 

         ***
Nếu tính ước mơ
Tôi có nhiều hơn mẹ
Nào tình yêu, hạnh phúc, bạn bè...
Còn mẹ tôi chỉ ước một điều
Sao cho gia đình no đủ.

         ***

Nếu tính sự mất còn
Tôi được nhiều hơn mẹ
Nào học hành, sống không chiến tranh...
Mẹ tôi một đời không đèn sách
Tuổi học hành  chìm giữa đạn bom

         ***

Nhưng nếu ai hỏi tôi và mẹ

Ai đi nhiều hơn ai?
Ai có nhiều hơn ai?
Ai được nhiều hơn ai?
...?
Tôi trả lời rằng mẹ
Bởi một đời mẹ vẫn bên

                  Rút từ Blog Thời Sinh viên NXB Thanh Niên 2009.

Mùa đi

Mùa đi
Để lại cánh đồng trơ đầy gốc rạ
Chú cua giương tròn mắt
Tiếc tháng ngày qua đắm mình trong nước mát.

***

Nắng
Gió
Thổi khô tháng ngày
Thân mẹ hao gầy, tóc ngả màu mây
Lưng còng như bông lúa chín.

***


Mùa đi
Để lại hạt vàng cho bao nhà no đủ
Tôi gánh thơ tôi đi trên vườn chữ
Bán để mua tháng ngày
Trả mẹ tôi một đời lam lũ
Gánh bao mùa
Mua con chữ cho tôi.

***

Nhưng tháng ngày làm sao tôi mua nổi?
Ngày lại ngày mẹ tôi già mất thôi
Rồi mai đây chú cua đồng giương tròn đôi mắt
Biết tìm đau dòng nước mát đắm mình?

 

                          Rút từ  Văn Nghệ trẻ số (711)

 

Thương nhớ ở hai miền

Chiều nay về ngang ga xép
Còi tàu rúc lên ngong ngóng phía quê nhà.

***

Bao năm rồi ta ăn tết xa quê?
Nhớ lắm phiên chợ cuối năm
Trong tiết trời se lạnh
Trẻ con ngậm bóng bay miệng thắm hồng son đỏ

***

Các cụ già quây quần bên hàng tranh giấy dó
Hương hoa thơm lừng
Mẹ mua lá dong về nội gói bánh chưng
Cha mân mê cành đào Nhật Tân chớm nở...

***

Kẻ đi xa nhiều năm
Mắc nợ!
Cái tết quê đầm ấm sum vầy.

****

Dẫu biết rằng ta ở lại nơi đây
Nhưng chiều nay mẹ vẫn ra góc sân trông ngóng

Còn thời gian mẹ ta còn hi vọng
Chiều cuối năm thương nhớ ở hai miền.
  

                                       Áo Trắng số 2 (ra ngày 15-1-2010) 

Ngóng mẹ!

Tháng Ba

Con ngồi ngóng mẹ

Chợ làng khuất phía hàng tre

Chưa về?

***

Một đời

Quang gánh nón mê

Bước cao

                  thấp

Khắp đường quê dãi dầu…

***

Tha phương

Bắc những nhịp cầu

Từ thành thị

Về tới đầu Tháng Ba

***

Con  ngồi ngóng mẹ

Chợ xa

Làng xưa nay phố

Nhạt nhòa mắt cay!

     Rút từ Văn thơ Việt tập 2 NXB Văn học 2011.

Đặng Thiên Sơn

Ảnh MH nguồn internet

Lượm lặt mùa

chauthanhan | 28 June, 2011 12:40

                           Đặng Thiên Sơn

gió Lào quất rát mảnh đất gầy sạm đen

đàn chim se sẻ nhởn nhơ mổ thóc vàng

trời Tây gầm gừ cơn giông

đẩy người dân lam lũ từ đồng về nhà

thúng mủng chạy mưa

vỏ trấu găm vào bàn chân chai túa máu

***



những viên bi thủy tinh gầm gừ bên miệng lộ

miểng sành tròn vo rời ngón tay non

ôm nhau như chồng – vợ

tiếng sáo diều réo gọi cơn giông

toác gia tay những đứa trẻ làng

mo nang rụng tả tơi đầu ngõ

***

lõm bõm trên sông tiếng đớp mồi của cá lóc

ụ đất lươn đào lởm chởm gốc rạ bèo bám khô đen

chiếc võng gai tả tơi ông ngồi vót lạt buộc mùa

bà lõ mõ dưới gốc trầu không rụng vàng vách bếp

***

giọt mồ hôi hôi hổi chảy trên má em

chảy trên má em hồng hồng uốn cong theo nụ đồng tiền

lặn vào chiếc mùi soa thơm hương đồng nội…

***

ta chạy theo mùa

lượm lặt những ký tự khô ran có trong họp sọ

xay - đâm - sàng – sảy

nấy nhừ thành câu thơ thơm – ngon hiến dâng mùa hạ.

Đ.T. S

Tìm tình yêu

chauthanhan | 17 May, 2011 09:08

Tìm tình yêu

15 Tháng 5

đã gần mười năm rồi

tôi đi tìm tình yêu nơi thành phố tôi đang ở

những dấu chân hoang hoải trên triền cát lưỡi liềm

tôi cứ đi như ngọn gió phiêu linh lướt qua đầu ngọn sóng

ánh trăng ngọc ngà mùa Hạ chảy loang lổ trên mặt biển

chiếc xương sườn thứ bảy của tôi Thượng đế dấu nơi nào?

 

alt

đã gần mười năm rồi

tôi quen uống cà phê đen không đường có nêm chút muối

và gào những bản tình buồn lúc đi hoang

đợi tình yêu đến nơi gốc dương sần sùi  

cùng dây muống biển

 

đã gần mười năm rồi và nhiều năm sau nữa

tôi sẽ đi tìm tình yêu nơi thành phố tôi đang ở

dù có đi nát triền cát lưỡi liềm

có uống mấy triệu ly cà phê không đường  

hay ngủ quên nơi gốc dương sần sùi

tôi vẫn mong tình yêu sẽ đến

gõ cửa trái tim côi.

 

Đặng Thiên Sơn

Mì tôm ơi

chauthanhan | 08 April, 2011 16:07

MÌ TÔM ƠI!

Mẹ tôi đi chợ Giát bán khoai để mua lợn về nuôi nái. Biết mẹ đi chợ thể nào cũng có quà. Mà đi chợ Giát thì chắc chắn quà sẽ nhiều hơn. Suốt buổi sáng hôm ấy, ba anh em tôi nằm vắt vẻo trên cây ổi trơn sành trên bờ ao trước nhà chờ mẹ về. Đúng như dự đoán là sẽ có quà. Mẹ vừa về tới nhà ba anh em đã sà vào cái làn cước để lục lõi. Nào bánh xèo, cam, kẹo ông sư, kẹo chanh những thứ quà mà chỉ đi chợ xa mới mua được, chúng tôi được một bữa tiệc tưng bừng. Có mười lăm cái kẹo chanh mà ăn gần mười ngày mới hết. Nói là ăn nhưng thật ra là mút. Sau khi chia quà xong mẹ bảo tôi vào đun nước sôi để chế mì tôm. Lần đầu tiên trong đời tôi được nghe danh từ MÌ TÔM, nên lạ lẫm lắm, háo hức lắm. Nhìn vào một khối hình chữ nhật được bao bằng giấy cứng, trên bao vẽ mấy con tôm màu đỏ mà mường tượng ra bũa tiệc thơm ngon. Đúng là bữa ăn hôm đó ngon thật. Những sợi mì vàng, dai, thơm, ăn đến đâu hít hà đến đó. Sau giờ ăn ấy, chúng tôi chỉ mong mẹ lại sớm đi chợ Giát bán khoai để mua thứ gì đó và chắc chắn là không quên mì tôm. Vẫn biết rằng nửa vồng khoai mới mua được một giờ ăn trưa của gia đình tôi nhưng ba anh em tôi vẫn cứ nằm trên cây ổi vắt vẻo để ước rằng mẹ sẽ mua mì tôm.

alt

Lên cấp ba tôi đi học xa nhà 11 km. Hôm nào học cả ngày thì ở lại trường và giờ ăn trưa là một tô mì tôm. Nhưng không phải mì tôm gói như mẹ tôi mua ở chợ Giát mà là mì tôm ký. Người ta đóng 10kg một bao, sợi mì nát vũn như nét chữ Lào, ăn vừa xẳng, vừa nghe mùi mỡ bò đến phát ngán. Nhưng không còn lựa chọn nào khác nên cũng phải ăn, ăn rất nhiệt tình là đằng khác. Ngày đó bạn bè khao nhau cái quần mới, cái Giấy khen, hay có người yêu cũng bằng mì tôm. Nhờ mì tôm mà chúng tôi những đứa xa trung tâm thị trấn mới vượt qua được thời THPT.

Lên thành phố học Đại học, đỡ hơn một chút là được ăn mì Hảo Hỏa nhưng Hảo Hảo thì cũng là mì tôm. Hảo Hảo có mặt trong giờ ăn sáng, ăn khuya. Sinh viên đứa nào cũng có một thùng dự trữ như Quốc gia dự trự lúa vậy. Có tháng bố mẹ gửi tiền vào muộn thì: “Mì tôm ơi! Ta hát khúc ca vời vợi”… Thế rồi cũng trở thành Cử nhân. Nhưng thật ra có rất nhiều Cử nhân mì tôm.

Giờ đi làm lại thấy mì tôm gắn bó với mình nhiều hơn nữa. Khi lương chỉ đủ để mua 500 gói mì tôm mỗi tháng nếu không tắm, không giặt, không xỉa tăm và không mặc gì hết chưa kể đến những việc to tát khác. Còn nếu nói như Bác Hồ “Ai pha trà thì đừng rửa mặt/ Ai rửa mặt chớ pha trà” thì trừ tiền tắm, giặt và xỉa tăm ra… số lương cũng chỉ còn mua 100 gói mì tôm là cùng.

Vì vậy, chẳng biết từ khi nào tôi và mì đã trở thành tri kỷ ( có lẽ từ hôm mẹ đi chợ Giát), mì tôm nuôi sống tôi và cho tôi những ước mơ, hoài bão lớn lao. Mì tôm cũng là thước đo của đồng lương thời bão giá. Nếu như ngày xưa mẹ tôi chỉ cần nửa vồng khoai là đã mua được cho mỗi đứa con một gói mì tôm thì một gói mì bây giờ đã mua được một sào khoai ngày đó. Một sào khoai đủ để gia đình tôi ăn sáng một năm.

Sáng nay ra mua gói mì tôm ăn sáng bà chủ tạp hóa trước nhà đã tăng lên 3.700 đ một gói. Cứ tưởng 3.500 đ như mọi ngày nên không mang thêm 200 đ và thế là đành nhịn đói. Hỏi bà chủ quán thì được trả lời gọn lỏn một câu: xăng dầu tăng giá nên hàng hóa phải tăng. Thế là đành nhăn mặt đi làm. Với tôi được ăn mì tôm cũng là một ước mơ từ nhỏ đến giờ.

Đặng Thiên Sơn

Nỗi đau Lèn Cờ

chauthanhan | 02 April, 2011 21:40

 

 

Nỗi đau Lèn Cờ

(Kính viếng hương hồn những người đã mất trong vụ sập mỏ đá Lèn Cờ)

 

Họ đã về rồi

Với mẹ đất bình yên

Bỏ lại những đứa con mồ côi

Những người chồng góa vợ

Những người vợ góa chồng…

 

Họ đi trong sáng mai yên bình

Mang theo những nỗi lo toan

Những hòn đá tảng

Mang theo cả những giấc mơ chưa tròn vành

Mang theo những tiếng gọi “Mệ ơi!”

Tan giữa cánh đồng chiêm

Hòa vào vô vọng

 

Người vợ trẻ sáng mai chưa kịp soi gương

Ăn tạm chén cơm đạm bạc

Nón mê ra lèn

Người mẹ già

Mới nhắn nhủ đêm qua với con  xa:

“Yên tâm  Mệ khỏe!”

Người thanh niên nụ tình yêu chưa nở

Héo hắt lụi tàn!

 

Nam Thành trắng xóa khăn tang

Nghẹn ngào tiếng khóc

Trách trời sao không có mắt

Gieo chi tai họa dân nghèo?

 

6 – 9 – 13 – 17 người chết

Con số tăng lên từng giờ

Còn bao nhiêu phần thi thể

Vùi sâu dưới đá Lèn Cờ

Người thân giờ đang vật vã

Dân quê lặng điếng tim chờ

Tha phương giật mình típ báo:

“Nỗi đau ập xuống quê nghèo”

 

 

Cầu cho linh hồn anh, chị

Bình yên nơi cõi vĩnh hằng!

Quê hương ơi cùng gắng gượng

Vượt qua mất mát đau lòng!

 

Đặng Thiên Sơn

 

 

Phát ngôn&Hành động: Vụ án ăn khách và nỗi buồn đức Thánh

chauthanhan | 25 February, 2011 10:56

Vụ án "nhà báo bị đốt khi đang ngủ" ăn khách đến đau lòng! Đức Thánh Trần ngậm ngùi nhìn cảnh con cháu chen lấn, xô đẩy, cướp giật ấn. Chuyện cứu cụ Rùa loay hoay sau nhiều tháng, nhiều hội thảo cuối cùng cũng đặt ra được thời hạn chốt phương án cứu trợ cuối cùng. Những lát cắt của Phát ngôn - Hành động tuần này buồn nhiều hơn vui.

Vụ án ăn khách một cách đau lòng!

Chọn bình luận về vụ "nhà báo bị đốt khi đang ngủ" thật sự là "nỗi buồn" của Phát ngôn - Hành động tuần này, bởi điều người viết mong muốn hơn cả là báo chí hãy bình tĩnh hơn, "nhân văn" hơn khi khai thác câu chuyện đau lòng này, và nếu được thì hãy đưa tin khách quan diễn tiến vụ việc chứ đừng nên cầm đèn chạy trước cơ quan pháp luật. Bởi 4 tuần đã trôi qua từ khi nhà báo của báo Người lao động trút hơi thở cuối cùng, tính thêm 10 ngày điều trị tại bênh viện Chợ Rẫy (từ rạng sáng ngày 19/1 khi anh bị nạn), thì câu chuyện đau lòng của cố nhà báo Hoàng Hùng đã được báo chí liên tục nhắc đến theo chiều hướng ngày hôm sau đau hơn ngày hôm trước.

Dồn dập là cảm giác ở thời điểm hiện tại, còn điểm lại "mật độ" tin bài trên báo chí, có thể thấy rõ mức độ nóng dần của thông tin. 10 ngày đầu tiên khi nhà báo Hoàng Hùng đang điều trị tại bệnh viện, thông tin không nhiều lắm. Khi anh mất đi trong sự tiếc thương của những người thân, bạn bè, đồng nghiệp... và sự xót xa của dư luận, mật độ tin bài nhiều hơn. Nhưng bước "nhảy vọt" như giá vàng tuần qua chỉ thật sự rõ ràng sau khi công an liên tục tiến hành thẩm vấn bà Trần Thúy Liễu, vợ nhà báo Hoàng Hùng trong nhiều ngày liền. Và thông tin lên đến "đỉnh điểm" từ ngày 21/2, khi bà Liễu ra đầu thú (vào đêm 20/2).

Vài ngày vừa qua, báo chí cứ như gặp vận may mắn, khai thác hết công suất câu chuyện ăn khách một cách đau lòng này từ đủ mọi góc cạnh. Gọi là đủ mọi góc cạnh thôi, chứ thật ra thông tin cũng hao hao như nhau trên các báo, chủ yếu là phỏng vấn cụ Nguyễn Thị Kim Nga - mẹ nhà báo Hoàng Hùng, bà Trần Thị Thúy Nga - chị bà Thúy Liễu, Hiếm hoi có bài phỏng vấn nhà báo Nguyễn Phấn Đấu (báo Lao động), người đã "có công lớn" thuyết phục bà Liễu ra đầu thú. Còn lại là một số lượng rất lớn các bài đều thuộc dạng thông tin thì ít mà bình luận, hay đúng hơn là bình loạn thì nhiều, bởi chủ yếu cũng là xào lại những thông tin đã cũ, chỉ được đúng cái tít "giật gân"!

 

Chẳng mấy ai đủ sức đọc hết những tin bài ào ạt trong mấy ngày vừa qua bởi quá nhiều về số lượng, khá trùng lặp về thông tin. Nhưng chỉ cần đọc ngẫu nhiên vài tờ báo, vẫn thấy thông tin có những điểm khác nhau lạ lùng, dù cùng phỏng vấn một người. Vừa có báo khẳng định mẹ nhà báo Hoàng Hùng khẳng định bà Liễu là người tốt, lại thấy có báo bóng gió xa xôi theo kiểu bà Nga có ý chê trách con dâu, cứ như kiểu đã là hung thủ thì hiển nhiên phải là người xấu toàn diện. Chợt thấy khâm phục những tờ báo hiếm hoi chỉ thuần túy đưa diễn tiến thông tin, không tranh thủ câu chuyện đau lòng để... bán báo.

Chưa kể, xem lại thông tin trên báo chí từ khoảng sau ngày 10/2, đã xuất hiện những "nghi ngờ" hung thủ chính là bà Thúy Liễu, dưới dạng lời đồn thổi, những thông tin úp mở kiểu "hung thủ là người thân", rồi cách nói bóng gió xa xôi về những thông tin (dĩ nhiên toàn tin xấu) xung quanh bà Liễu. Chợt nghĩ, báo chí có tự cho mình quá nhiều quyền khi buộc tội trước cả cơ quan điều tra. Giả sử, cơ quan điều tra kết luận bà Liễu vô tội thì những người đưa tin theo kiểu cầm đèn chạy trước ô tô liệu có chút áy náy? Lẽ dĩ nhiên, sau khi bà Thúy Liễu tự thú, điều giả sử này đã không có lý do gì để tồn tại và theo logic học thuần túy thì đương nhiên giới truyền thông cứ thế mà chạy hết công suất mỗi khi có dịp cầm đèn chạy trước...điều tra viên.

Theo kết luận điều tra, bà Liễu chắc chắn có tội, tội rất nặng, khi bà đang tâm đốt người chồng bao năm gắn bó, người cha của hai con gái mình. Nhưng tội đến đâu chắc chắn sẽ bị pháp luật xử đến đó, rõ ràng pháp luật không có ý "dung tha" cho bà vậy thì thông tin trên mặt báo cũng không nên quá nóng trong việc kết tội thay nữa.

Chính sự "hướng dẫn" của báo chí từ trước khi bà Liễu thú tội đã khiến dư luận tò mò nhiều hơn, câu chuyện trở nên nóng hơn, để rồi chính báo chí lại rơi vào vòng luẩn quẩn, không có nhiều thông tin nhưng vẫn phải giữ nhiệt, biết cứ khai thác mãi những người thân của vợ - chồng nhà báo Hoàng Hùng là nhẫn tâm, bởi họ vừa là người nhà của nạn nhân, cũng lại là người nhà của hung thủ thì nỗi đau của họ còn tăng gấp bội, nhưng không khai thác họ thì lấy gì để viết? Chỉ thương người mẹ già còm cõi của nhà báo Hoàng Hùng, thương những đứa trẻ bơ vơ vô tội vừa phải chịu đựng hai lần nỗi đau, vừa chứng kiến gia đình mình thành "miếng mồi" cho báo chí mổ xẻ.

Nếu thường xuyên theo dõi mục Pháp luật trên các báo, sẽ thấy còn nhiều những câu chuyện thương tâm khi người trong nhà giết nhau, nhưng lại không mấy chuyện "được" (hay bị) trở thành điểm nóng của báo chí.

Người ra đi đã ra đi trong im lặng, không tiết lộ gì về kẻ đã giết mình. Hẳn nhiên không ai có thể đau đớn hơn cố nhà báo Hoàng Hùng trước sự thật đau lòng, nhưng anh đã im lặng ra đi. Cũng không ai biết được, anh có hận người vợ đã đốt lửa giết mình không? Chỉ biết rằng, anh đã khóc khi được hỏi về bóng người anh nhìn thấy, chứ không công bố thông tin, dù với những người thân. Chợt nghĩ, nếu Hoàng Hùng biết trước dư luận sẽ "mổ xẻ" câu chuyện theo cách phơi bày càng nhiều càng tốt thông tin xung quanh gia đình anh thế này, không biết anh sẽ xử lý ra sao? Anh sẽ làm gì để bảo vệ những người thân còn ở lại?

Có chút an ủi vì đây đó trong ngút ngàn thông tin về vụ việc, vẫn có những điểm sáng khi kêu gọi dư luận chuyển hướng sang lo cho những người "vô tội" đang sống, như xây lại căn nhà cho mẹ nhà báo Hoàng Hùng, hay lo cho tương lai của hai bé Hồng Nhung - Hồng Châu. Chỉ xin "dư luận" hãy bình tĩnh nghĩ lại, để hướng quan tâm vào những câu chuyện cần đến sức mạnh của cộng đồng nhiều hơn là câu chuyện rất cụ thể này.

Đức thánh Trần... in ấn?

Tuần qua, không thể không nhắc đến chuyện lễ hội, cụ thể hơn là chuyện Lễ khai ấn đền Trần (Nam Định). "Đến hẹn lại lên", cứ mỗi dịp đầu năm, sau kỳ nghỉ Tết dài, báo chí lại được dịp bùng nổ vì đủ chuyện xung quanh lễ hội. Cũng có một lý do khách quan là đầu năm chưa có nhiều sự kiện chính trị - xã hội nóng, nên văn hóa mới có dịp trụ vững trên mặt báo lâu đến thế. Mở màn bằng những thông tin xung quanh sự đông đúc của lễ hội chùa Hương, lễ hội Yên Tử,..., nhưng chỉ thật sự nóng "hừng hực" vào đêm 14, rạng ngày 15 tháng Giêng (đêm 16/2) khi lễ khai ấn đền Trần diễn ra. Cũng dễ hiểu, bởi chỉ duy nhất lễ khai ấn đền Trần diễn ra đúng một thời điểm nhất định (lại vào ban đêm), chỉ kéo dài trong vài tiếng đồng hồ, trong khi các lễ hội khác đều kéo dài nhiều ngày, không đi trước thì đi sau (dù đến được vào ngày khai hội vẫn là... thích nhất). Chỉ kéo dài vài tiếng, lại nhất định phải mang về bằng được cái ấn làm quan ăn lộc, làm gì chẳng chen cướp nhau?

Trước khi lễ khai ấn diễn ra, bà Cao Thị Tính, Phó Chủ tịch UBND TP Nam Định, Trưởng ban tổ chức  đã khẳng định chắc như đinh đóng cột trên báo Tiền phong rằng "Ban Tổ chức cho xây dựng thêm các điểm để phát ấn tại các khu vực Đền: gồm 75 điểm phát ấn (trước đây chỉ có 4 điểm) nhằm tránh tình trạng chen lấn, xô đẩy; có hướng dẫn cụ thể cho khách thập phương nhận ấn an toàn, thuận tiện", rồi "Ban Tổ chức cũng đã bố trí 3 bãi trông giữ xe lớn (khoảng 3.000 xe) đảm bảo chỗ đỗ cho các ô tô về dự lễ".

 

 

Mấy ngày sau khẳng định của ban tổ chức, những người trực tiếp đi dự lễ hội được "tận hưởng" một không khí khác hẳn, chen lấn, xô đẩy, chẳng còn đâu sự an toàn thuận tiện. Rồi việc gửi xe thì được chặt chém lên gấp 5, 10 lần, chưa kể hàng chục thứ dịch vụ ăn theo khác, chưa kể chuyện những người ngất xỉu, chưa kể sự nhộn nhạo, tranh cướp ở một nghi lễ lẽ ra phải rất tôn nghiêm.

Đọc thông tin về chuyện in ấn, lại nghĩ mà tội cho các cụ được giao trọng trách in ấn. Theo thông tin của ông Trần Huy Chiến, tổ trưởng tổ thủ từ đền Trần (Nam Định), thì đó phải là những người "cao tuổi, có đạo đức, khỏe mạnh, gia đình không có chuyện buồn" ở phường Lộc Vượng, thành phố Nam Định. Thay vì được thanh thản ăn Tết, các cụ phải "hì hục" đóng ấn từ ngày mồng 1 Tết đến hết ngày 12 tháng Giêng.

Làm một phép tính sơ sơ, với chỉ 10 - 15 cụ, lại đóng ấn thủ công trong 12 ngày, giả sử để in được 12 vạn ấn thì mỗi ngày các cụ phải đóng được 1 vạn ấn, tức mỗi giờ đóng được 416 ấn, nghĩa mỗi cụ trong mỗi giờ phải ấn con dấu lên vuông vải khoảng 30 - 40 lần liên tục không ngơi nghỉ cả ngày lẫn đêm, không ăn, không nghỉ. Mà quên, chỉ có một cái ấn để in thôi, cụ này đóng dấu in thì các cụ còn lại phải... chờ đợi, không thể tất cả cùng làm một lúc, nghĩa là trong một giờ cái ấn duy nhất đó sẽ phải đóng kịp 416 lần, nghĩa là mỗi giây phải đóng hơn 1 lần. Đến đây thì thấy ngay là chuyện này chỉ có thánh mới có thể làm nổi, người trần thì sức vóc lực điền cũng không tài nào làm được.

Mà giả sử các cụ có đóng đủ ấn cho 12 vạn người đi chăng nữa, thì đến khi số khách lên nhiều hơn thì sao? Rồi mỗi người đến nơi có phải chỉ muốn lấy 1 ấn thôi đâu? Rồi còn bao người không cần đến vẫn có ấn nữa chứ? Mà như ông Trần Huy Chiến đã nói rõ, phải khai ấn vào đúng tiết xuân, nghĩa là ít nhất phải từ 1 Tết. Cứ đà này, không khéo sẽ đến một ngày, mùa xuân năm nay, các cụ phải làm lễ xin khai ấn cho... lễ khai ấn năm sau, để rồi cả năm sẽ hì hục in ấn, đóng ấn? Không biết in nhiều quá rồi có đến ngày cái ấn duy nhất kia bị mờ đi không? Mới phóng trí tưởng tượng một lúc thôi, đã thấy đủ chuyện thánh thần rồi.

Trong khi đó, rất nhiều nhà sử học, văn hóa học đã thẳng thắn lên tiếng về việc lễ khai ấn đã bị xuyên tạc, trước kia trong lịch sử không hề có việc phát ấn. Những con người tâm huyết đó đã rất thẳng thắn đề nghị dừng việc phát ấn, để lễ khai ấn trở lại đúng với ý nghĩa tốt lành của việc khởi đầu một năm làm việc mới hanh thông, nhưng những đề nghị kia vẫn vấp phải sự phản ứng rất mạnh mẽ của địa phương, cũng với lý lẽ khoa học rằng ngày xưa có phát ấn. Chuyện khoa học không lẽ lại khó minh định đến thế sao? chỉ sợ khoa học "đội lốt" những lợi ích rất thiển cận khác, còn nếu đã là khoa học, thì xin cứ đặt thẳng vấn đề ra mà bàn thảo tới nơi tới chốn, rồi quyết định thật dứt khoát.

Lại tiếp một giả sử, nếu bây giờ các vua Trần còn tại vị, được hỏi ý kiến về việc phát ấn, và các ngài có "miễn cưỡng" đồng ý phát ấn đi chăng nữa, thì cũng phải phát cho những ai "đủ tiêu chuẩn" nào đó thôi, chứ không thế "bạ ai cũng phát" được. Thôi thôi, xin dừng luồng suy nghĩ tại đây, chứ không lại sa đà vào những tiêu chuẩn, những chức vụ, những bằng cấp thì... mệt lắm.

Nghĩ lại, có khi báo chí cũng phải chịu trách nhiệm lớn trong sự nhốn nháo của lễ khai ấn đền Trần? Ai bảo báo chí cứ tập trung "nã đạn" vào đây, trong khi hàng trăm lễ hội khác, chắc chắn đỡ nhộn nhạo hơn, đỡ "tai tiếng" hơn, lại chẳng được báo chí đoái hoài? Mở báo ra chỉ thấy đền Trần, làm gì người dân chẳng lao vào đó? Cũng không thể không "trách" nhà nước ở chỗ này, bao nhiêu lễ hội đang yên lành trong dân, trong cộng đồng, tự nhiên nhà nước lại chỉ tập trung đầu tư cho một vài lễ hội thành cấp tỉnh, rồi cấp quốc gia, có bao nhiêu lãnh đạo cao cấp đến khai hội, làm gì người dân chẳng sốt ruột mà theo. Thế nên, lễ khai ấn đền Trần năm sau sẽ thế nào, đành chờ xem những động thái của nhà nước trong năm Tân Mão này đã. Ước gì...

Cụ rùa hay chuyện "đau đẻ chờ sáng trăng"?

Cuối cùng, lại "miễn cưỡng" bình thêm một chuyện nữa đã trở đi trở lại trên Phát ngôn hành động vài lần, chuyện cứu cụ Rùa Hồ Gươm. Riêng trong chuyện này, phải công nhận dư luận có đóng góp rất quan trọng, bởi chính những áp lực từ dư luận đã tạo thêm sức ép để thành phố phải bớt "rùa" hơn trong việc bảo vệ cụ Rùa, khi yêu cầu ngày 25/2 là hạn cuối cùng phải có phương án cứu Cụ.

Có lẽ, sau khi tổ chức cả một hội thảo quốc tế về Bảo vệ Rùa Hồ Gươm (ngày 15/2), chính quyền thành phố Hà Nội cũng cảm nhận rõ rằng, với những chuyện cấp bách, không thể trông chờ vào hội nghị, hội thảo. Mất bao công sức và thời gian chuẩn bị nhưng kết quả có thể đoán trước là các ý kiến sẽ rất khác nhau, người muốn đưa lên bờ thì chắc chắn sẽ có người bảo phải để dưới nước, người bảo phải chữa theo cách này thì chắc chắn sẽ có người bảo nhất định chữa theo cách kia mới đúng. Giả sử có nghiêng về một phương án rồi thì cũng sẽ có hàng chục cách thức khác nhau để thực hiện, biết phải theo cách nào? Không lẽ sau mỗi hội thảo lại tổng kết ý kiến, rồi lại tổ chức hội thảo tiếp theo để bàn về những ý kiến đã rút ra từ hội thảo đầu tiên? Riêng về chuyện hội thảo, GS Nguyễn Văn Tuấn (Viện nghiên cứu Garvan, Úc) đã có một bài bình luận quá xuất sắc rồi, chẳng nên có thêm bất kỳ bình luận nào khác nữa.

 
Rùa Hồ Gươm đuợc đánh giá là loại rùa quý chỉ (có thể) còn vài cá thể trên thế giới
 
 

Giờ đã lỡ tổ chức một hội thảo rồi, thì thôi, xin chỉ một lần thôi, đừng bao giờ có lần thứ hai nữa. Càng hội thảo, hội nghị thì vấn đề càng trở nên nghiêm trọng mà vấn đề lỡ bị coi là nghiêm trọng thì không ai dám nhận trọng trách, rồi sẽ xảy ra chuyện liên ngành, liên sở, liên bộ...cùng chìa vai gánh trọng trách. Khi đó thì có lẽ cụ rùa phải chờ đến khi Quốc hội họp mới quyết được phải cứu cụ bằng cách nào! Có khác nào đau đẻ chờ giăng sáng hay chuyện bẩm cụ, con tằm nó ăn lá dâu, nó nhả ra tơ, người thợ dệt lấy tơ tằm dệt vải, dệt vải xong mang ra chợ bán; bà nhà mua vải mang về may áo cho cụ và, bẩm cụ, cái áo cụ đang bị...cháy ạ!? Nghe xong thì cái áo ấy đã thành than!

May thay, thành phố Hà Nội đã có quyết định thành lập ban chỉ đạo khẩn cấp bảo vệ cụ rồi, do hẳn Phó chủ tịch UBND thành phố - ông Nguyễn Văn Khôi làm trưởng ban, và Giám đốc Sở Khoa học - Công nghệ Lê Xuân Rao làm phó ban rồi, nghĩa là Chủ tịch đã khẳng định Hà Nội phải chịu trách nhiệm, và trong các sở ban ngành thì Sở Khoa học - công nghệ là quan trọng nhất, đừng "đùn đẩy" sang các sở khác nữa. Một điểm thú vị là trong ban chỉ đạo có một cá nhân rất cụ thể dù chẳng có chức vụ gì là PGS. TS Hà Đình Đức, có lẽ là người "lao tâm khổ tứ" với cụ rùa hồ Gươm nhất Việt Nam. Vậy thì ban chỉ đạo cấp tập mà làm việc đi thôi, đừng có dây dưa, bảo họp chốt xong vào 25/2 rồi có vấn đề gì đó chưa thể bàn thảo, lại tiếp tục họp tiếp.

Lẽ ra, trong khi còn phải họp để quyết định việc sẽ chữa trị cho cụ rùa như thế nào, thì một việc có thể làm ngay được từ rất lâu rồi, là bắt tay vào làm sạch hồ Gươm, bởi hồ Gươm sạch thêm chút nào, là cụ rùa dễ thở hơn chút đó, đỡ nhiễm trùng hơn chút đó. Nghĩ lại, giá việc cụ rùa ốm nặng diễn ra vào thời điểm khác, đừng phải là năm hết, Tết đến như vừa rồi, chắc việc cứu trợ cụ và dọn dẹp hồ Gươm sẽ được triển khai nhanh nhẹn hơn nhiều. Ai bảo cụ đã mấy trăm năm ở với con cháu rồi, mà không biết rằng đó vốn là thời điểm rất "nhạy cảm", khi hết chính quyền bận tổng kết năm, đến người người bận quà cáp, rồi sắm Tết, rồi nghỉ Tết, vào đầu năm mới cũng phải lo đi... lễ hội. May mà những lễ hội "nóng" nhất đã kết thúc, không khí làm việc đã dần trở lại khẩn trương, nên có thể hy vọng ban chỉ đạo khẩn cấp bảo vệ cụ rùa sẽ dũng cảm làm và dũng cảm chịu trách nhiệm.

Đừng như chuyện bắt rùa tai đỏ, thử nghiệm rồi mới thấy chưa bắt được bao nhiêu, chẳng biết đến bao giờ hồ Gươm mới sạch bóng rùa tai đỏ? Đã thế, ông Nguyễn Ngọc Khôi, Chủ tịch HĐQT Tập đoàn thương mại Hà Nội KAT - người nuôi và kinh doanh rùa tai đỏ nhiều năm qua - vẫn khẳng định rùa tai đỏ là nguồn lợi thủy sản rất lớn, "hiện các thương lái vẫn đặt mua với giá 200.000 đồng/kg. Nên tuy đồng thuận phải bắt sạch rùa tai đỏ tại hồ Hoàn Kiếm nhưng ông Khôi mong được mua lại toàn bộ rùa tai đỏ bắt được để... xuất khẩu làm món ăn, và còn xin được cấp phép trở lại việc nuôi rùa tai đỏ với cam đoan sẽ chuẩn bị cơ sở vật chất nuôi, nhốt rùa tai đỏ an toàn. Dù đây chưa phải chuyện cấp bách, nhưng vẫn đề nghị những người có trách nhiệm cấp phép cần hết sức cân nhắc thiệt hơn, đừng vì chuyện đề xuất mua hết rùa tai đỏ bắt được mà lại vội vàng cấp phép ngay. Có khi, riêng chuyện này lại đáng... hội thảo quốc tế, để trì hoãn việc ra quyết định. Chỉ khổ cụ rùa!

Tác giả: Khánh Linh

Nguồn: http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/?vnnid=10407

Đặng Thiên Sơn Chúc mừng năm mới 2011

chauthanhan | 30 January, 2011 14:02

Tản mạn tất niên về - Đặng Thiên Sơn

chauthanhan | 13 January, 2011 09:50

 

Tản mạn tất niên về

 

Tháng Chạp quàng chiếc khăn len tránh rét

chú nhện ngồi bó gối chờ Xuân...

 

nấm mồ hoang bên vệ đường

suốt một năm hiu quạnh

chiều nay nghi ngút khói hương  

của người dân  đi chạp mộ - sẻ chia chút tình người...

bàn thờ gia tiên đủ đầy ngũ quả!

 

tiếng hú dài của còi tàu cuối năm nơi ga xép

những chiếc xe đường trường băng băng trên đại lộ

hoa đào, hoa mai gặp nhau thẹn thùng e ấp nụ

người người háo hức hồi hương!

 

nhà nhà đơm mâm cỗ tất niên

bác Hai trạng luyên thuyên câu chuyện cuối năm

trong hơi men chếnh choáng...

năm cũ sắp đi qua- một năm khó khăn, thiên tai, biến động...

dốc hết vào lòng theo ly rựu cuối năm.

 

Đặng Thiên Sơn

 

 

 

 

 

Chiều Noel - Thơ Đặng Thiên Sơn

chauthanhan | 24 December, 2010 08:31



chiều trắng như chiều

gầy khô như người đàn bà sau cơn bạo bệnh

chông chênh bước chân

chông chênh nỗi nhớ

chuông Giáo đường ngân vang

choàng lên mình chiếc áo bông sao không đủ ấm?



ta quỳ bên tượng Chúa

thả trí mình đi hoang

thả ta về chốn địa đàng...

bài thánh ca thôi miên xin người đừng hát nữa

đừng hát nữa xé nát lòng ta!

chiều lặn vào lòng  người đàn ông cô độc

nỗi nhớ thương vo cục

lăn, lăn, lăn trong vách tim...

Noel  vắng  một người đàn bà hiền thục

trái tim ta truy nã khắp nhân gian.


Đặng Thiên Sơn

Tạp văn – Tân Thành yêu dấu!

chauthanhan | 23 December, 2010 08:29

Tui (tau, tôi, choa) nói tóm lại là đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất để chỉ chính bản thân mình, thoáng một chút buồn khi nói rằng mình sinh ra ở Yên Thành mà nỏ ai tin. Vì tui quê ở Diễn Châu, cả làng tui quê ở Diễn Châu, nói tiếng Diễn Châu, nhưng lại uống nước Yên Thành, ăn cơm Yên Thành và cả tắm ở Yên Thành nữa, tắm từ khi mới sinh cơ (hic hic!).

                                    (Nhà Tui ở Tân Thành  nè!)

Nếu bạn đã một lần mô đó lạc ra xứ Tân Thành - cái xã xa nhứt Huyện nằm giáp với cả Quỳnh Lưu và Diễn Châu thì chắc là sẽ biết quê tui. Hoặc là có người quen dạy ngoài cấp 2 Tân Thành thì hỏi mà xem, dân ngoài nớ là dân góp- Dân góp một trăm lẻ một phần trăm. Cho nên, ra chợ Tân Thành, hoặc đến trường học bạn sẽ được nghe đủ các giọng nói: tiếng Diễn Châu mặn như muối, tiếng Thanh Chương chua như nhút, tiếng Nhân Thành, Hoa Thành , Hậu Thành, Đức Thành,...Nếu tui mà là nhà nghiên cứu Ngôn ngữ học chắc tui sẽ chọn xã ni để nghiên cứu đề tài Phương ngữ học.Cứ mỗi xóm đến từ một vùng quê khác nhau nên người ta mới lấy tên gốc quê của xóm nớ đến để đặt cho xóm nớ ở chữ thứ hai sau chữ "Tân": Tân Quảng, Tân Hợp, Tân Nhân, Tân Hoa...  

Mặc dù không cùng một "mệ" sinh ra nhưng dân Tân Thành rất đoàn kết và hiếu học, bởi vì Tân Thành biết mình xa trung tâm Thị trấn, biết mình nghèo, biết mình nỏ có dòng sông mô chảy qua nên phải cố học thành tài để còn theo kịp Hoa Thành, Hậu Thành...Cái thời tui còn học cấp 2 Tân thành nỏ có lấy một ông thầy mô dạy cấp 3, không phải dân Tân Thành dốt mô, mà do là dân Tân Thành trẻ nên người học cao chưa nhiều. Dân Tân Thành nỏ mấy khi đi chợ Dinh vì chợ Dinh xa quá, xa tới mức Huyện phải xếp Tân Thành là miền núi loại một, cũng may rứa mà mấy đứa suýt rớt đại học lại có thêm cơ hội. Trong đó có thằng tui, hồi thi Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật Vinh suýt nữa trượt may mà nhờ sinh ra ở Tân Thành. Nhưng chuyến nớ chỉ được lợi 50 ngàn xã khen thưởng có giấy báo đậu thui. Vì Đại học Quy Nhơn hắn gửi giấy báo đậu trước, nên hắn lôi tui vô trong nớ ở miết đến dừ luôn.

Không đi chợ Dinh nhưng dân Tân Thành lại là bạn hàng quen của Chợ Giát, chợ Yên Lý mấy chợ ni oách hơn chợ Dinh, vì nằm trên quốc lộ xuyên Việt, có nhiều ô tô đi qua hơn đường 538. Không những thế, Tân Thành còn phải tự hào khi có tới hai đường điện cộng lại là 1000 ki lô vôn đi qua, (cái ni cả nước nỏ được mấy xã mô). Nói rứa mấy đứa Đô Thành, Phú Thành hắn lại ghen (kaka) nhưng đó là niềm tự hào không thể không nói được. Nhưng cũng hơi lo lo vì từ khi có hai cái đường điện ni đi qua, sấm sét kinh hoàng, với lại đi qua bên dưới đường dây, gặp hôm trời mưa tê cả người, mình thì không chi, vì già rồi, nhưng cứ sợ mấy đứa nhỏ sinh sau ni, phải gánh chịu hậu quả của những tia điện đó...

Cũng nỏ biết cái chi thôi thúc tui viết về Tân Thành nhiều ri. Có lẽ do tui quá yêu Tân Thành, quá nhớ núi Hòn Sường nơi mà tuổi thơ toác cả móng chưn leo dốc Dài kiếm củi, nơi có đập Nhà Trò, Mả Tổ, cá mương to bằng cá trích, ngày xưa còn nhỏ vẫn vác cần câu đi miết cả mùa Hè (nhưng nỏ câu được con mô) (kaka) . Và hơn hết nơi nớ còn có nhà tui ở đó, và cái nhau thai của tui vẫn nằm sâu dưới gốc khế sau nhà. Khi mô có dịp ra Tân Thành quê tui chơi nhé, bữa ni chắc dứa đã chín đỏ rừng, mật mọng đầy thân mía, về Tân Thành chỉ có mê luôn.

Đặng Thiên Sơn

Đêm bước – Thơ Đặng Thiên Sơn

chauthanhan | 13 December, 2010 15:06

Qua ô cửa

Ánh đèn đường yếu ớt




Phố ngủ vùi giấc thu

Cây me cổ thụ khua tay trong gió

Nỗi nhớ tràn vách tim.

Ta di mười đầu ngón tay lướt đều trên bàn phím

Rơi giữa thinh không

Những ngôn từ cựa quậy

Câu thơ đa đoan chật kín màn hình

Nhớ

Thương

Hờn giận

Buồn

Vui

...

Xếp lớp trong hộp sọ.

Con mèo đụng vào phích cắm

Màn hình tối thui

Qua ô cửa

Trời hừng sáng.

Đ. T. S

Hãy truy cập tới: http://dangthienson.com
để đọc những bài vở hay và hấp dẫn.

http://dangthienson.com

chauthanhan | 01 December, 2010 14:13


Mời các bạn kích chuột vào đường line sau để đến với Website của Đặng Thiên Sơn
Với nhiều bài vở hấp dẫn, nhiều chuyên mục hay và phong phú.

http://dangthienson.com

Đặt sản Bình Định qua Thơ

chauthanhan | 01 November, 2010 10:19

                       
Đặt sản Bình Định qua Thơ


                                        (Ảnh internet)

Sống trong phong cảnh sơn thủy hữu tình, sông chảy, núi cao, biển dào dạt sóng vỗ, con người Bình Định chẳng dám sánh với người Kinh Đô thanh lịch "ăn Bắc, mặc Kinh". Nhưng với vốn đặc sản của riêng mình cũng đủ cho người dân ở đây tự hào.

Người Bình Định có biệt tài làm bánh ít lá gai.
Ai đã từng thưởng thức bánh ít Bình Định thì khó quên cái dẻo dai, ngon ngọt của nó. Thế mới có câu ca: "Muốn ăn bánh ít lá gai/ Lấy chồng Bình Định cho dài đường đi" Ngoài bánh ít lá gai còn có bánh ít nhân tôm, bánh ít nhân mè nữa. Mỗi thứ với cách thức chế biến riêng, bằng những kinh nghiệm riêng đã tạo nên cái ngon miệng.
Muốn ăn bánh ít nhân mè
Lấy chồng Hòa Đại đạp chè thâu đêm
Muốn ăn bánh ít nhân tôm
Lấy chồng Hòa Đại ăn cơm củ mì.

Chẳng những thế mà trên mảnh đất của người Chàm xưa, còn lại nhiều di tích Chàm, người dân cũng thật thà đặt tên cho một ngọn tháp là tháp Bánh Ít. "Tháp Bánh Ít đứng sít cầu Bà Di/ Sông xanh núi cũng xanh rì/ Vào Nam ra Bắc cũng đi đường này." Liên quan đến tháp Chàm và đặc sản của Bình Định phải nói đến nem chợ Huyện -Tuy Phước. "Ai về Tuy Phước ăn nem Ghé qua Hưng Thạnh mà xem Tháp Chàm." Người Bình Định rất có lý khi đặt nem chợ Huyện bên cạnh Tháp Chàm. Điều đó nói rằng: nem chợ Huyện là đặc sản "có cỡ". Vào quán, gọi món nem chua nhâm nhi chút rượu chờ tiếp món nem nướng để thưởng thức. Và một lần như thế, bạn sẽ không bao giờ quên.
Bình Định có dừa Tam Quan nổi tiếng. Những hàng dừa râm mát, những cô gái ở đây da trắng nõn nà vì không một giọt nắng nào vươn đến. Nhiều cô gái đẹp lạ lùng: "Tam Quan ít mít nhiều dừa/ Nhiều cô gái đẹp mà chưa có chồng." Và các cô cũng đa tình không kém, dám chấp nhận cả cho tình yêu: "Tam Quan ngọt nước dừa xiêm/ Cha từ, mẹ bỏ vẫn tìm theo anh." Dừa cho nhiều sản phẩm. Và những thi tứ cũng khởi nguồn từ đây: "Cạo dừa, đạp cám cho nhanh/ Ép dầu mà chải tóc anh, tóc nàng."
Bình Định cạnh biển Đông, có đầm Thị Nại, cá tôm phong phú. Câu ca vùng này đã nói:
Cá nục gai bằng hai cá nục vọng
Vợ chồng nghĩa trọng nhơn nghĩa tình thâm
Xa nhau muôn dặm cũng tầm
Gặp nhau hớn hở tay cầm lời trao.

Nghề làm nước mắm cũng theo đó mà phát triển. Tuy không như nước mắm Phú Quốc, Phan Thiết...nhưng nước mắm Vạn Gò Bồi cũng mặn mà không kém: "Gò Bồi có nước mắm thơm/ Ai đi cũng nhớ cá tôm Gò Bồi." "Nước mắm Gò Bồi, trã nồi An Thái", đó chính là hai đặc sản mà nhân dân so sánh với nhau. Chính nước mắm Gò Bồi đã làm nên cái duyên mặn mà, kết nguyền tình nghĩa của các đôi nam nữ: "Ai về dưới Vạn Gò Bồi/ Bán mắm, bán cá lần hồi thăm em." Xuân Diệu khi hồi tưởng nhớ về quê ngoại không thể nào quên được: "Ôi, tôi mang sẵn cất sâu thay/ Từ lúc má tôi đẻ tôi ra ở Vạn Gò Bồi làm nước mắm/ Một hạt muối trong tim dể mặn với tất cả những gì đằm thắm..." Tình nghĩa người miền ngược với người miền xuôi càng thêm thắt chặt qua những sản phẩm của biển cả, đầm hồ này: "Ai về nhắn với nậu nguồn/ Măng le gửi xuống, cá chuồn gửi lên." Đó là những cái ăn, dẫu không bằng "ăn Bắc, mặc Kinh" nhưng cũng lắm điều thú vị, phong phú mà ở đây không thể kể ra hết.
Nếu ở Hoài Nhơn có dừa Tam Quan thì đi vào Phù Mỹ lại có nhiều thứ khác. Đó là chè tươi: "Anh về Phù Mỹ nhắn nhe/ Nhắn chị bán chè sao vậy chẳng lên? Anh về dưới vạn thăm nhà/ Ghé vô em gởi lạng trà Ô Long." Đó là tôm, tép: "Rủ nhau mua tép Trà Ô/ Sẵn bờ cát trắng phơi khô đem về..." Đến Tuy Phước, bạn chẳng những thưởng thức nem chợ Huyện, nước mắm Vạn Gò Bồi, mà cả dưa Luật Lễ nữa chứ: "Muốn về Luật Lễ ăn dưa/ Sợ e nước lớn đò đưa không đều." Thật là vô vàn. Vì thế mà ca dao Bình Định đã khuyên:
Muốn ăn đi xuống
Muốn uống đi lên
Dạo khắp bốn bên
Chợ Thành, chợ Giã
Chợ Dinh bán chả
Chợ Huyện bán nem...
Quả thật là thế. Núi rừng Tây Sơn cũng có sản vật ngon để khoe với các vùng khác. Chẳng hạn, chà viên là thức trái cây ngon lành ở đây:
Quảng Nam nổi tiếng bòn bon
Chà viên Bình Định vừa ngon, vừa lành
Chín muồi da vẫn tươi xanh
Mùi thơm cơm nếp, vị thanh đường phèn.

Và nhất là bắp nếp chín vàng của vùng đất này làm bồi hồi những ai đi xa. "Ta về ta nhớ Bến Giang/ Nhớ soi bắp nếp chín vàng bên sông." Quê hương Bình Định lắm sản vật, bốn mùa hoa quả, cây trái ngọt lành, trù phú vật chất nên con người Bình Định xưa cũng phong phú về tinh thần. Và đất lành chim đậu...

(Không rõ tác giả) Nguồn hoainhon.vn
1 2 3 4 5 6 7 8  Sau»
Accessible and Valid XHTML 1.0 Strict and CSS
Powered by vnWeblogs.